Chỗ ấy gọi là nhà chờ số hai mươi ba trong bệnh viện Chợ Rẫy, đêm giữa tháng sáu âm lịch đang mùa mưa Nhiên tìm chỗ trống, trải áo mưa nằm trên nền gạch ướt nhớp nháp, quanh Nhiên người nằm xếp lớp, có người nằm cuộn mình trên băng ghế đá, tất cả đều ngóng chờ tin người thân đang bịnh nặng.

Nhà chờ số hai mươi ba, bốn phía trống trải với vài hàng ghế đá, cỏ vẻ chỗ này được thiết kế chỉ để ngồi chờ theo đúng tên gọi nhà chờ, nhân tiện ngồi nhìn tới một quầy bán nước uống, mì gói, và những bộ pyjama, Nhiên nghĩ mãi không hiểu vì sao người ta bày bán đồ ngủ ở chỗ này. Người người xa lạ lặng lẽ nằm yên cách nhau những khoảng trống ướt vừa lọt bàn chân, ngoài sân ngọn đèn trong mưa nhiễu giọt sáng mơ hồ nhạt nhẽo. Nhiên chập chờn theo tiếng loa bất chợt trong đêm gọi thân nhân nhận tin người bệnh, lẫn trong tiếng mưa buồn có tiếng chuông điện thoại của con gái lúc một giờ sáng: ba thế nào ? mẹ thế nào ? thật là không yên tâm, ba chị em con đang trên đường đi tới... Đêm về sáng, mưa nao lòng chia nôĩ lo thành hai, nửa cho chồng nửa cho con.

Sau hai đêm nằm trên nền gạch ướt, một chiều Nhiên được gọi đi thăm chồng. Khu vực anh nằm dành cho người bệnh nặng, chỗ này yên lặng, sạch trơn, bóng loáng. Màu xanh xao hao hớt của bệnh nhân tương phản màu hồng gói nụ cười thân thiện từ những chiếc áo y tá. Trong khoảnh khắc quí hiếm ngắn ngủi gặp chồng, Nhiên thấy anh nằm đắp drap trắng, miệng anh há to ngậm ống thở cắm sâu vào đâu đó trong cuống họng, anh được đặt nội khí quản tiếp oxy. Nhiên nắm bàn tay chồng khô cứng lạnh lẽo, đôi mắt chồng đục màu vàng của ngọn đèn treo cũ mốc, Nhiên thấy mình rất đau đâu đó ngang cổ họng khi nhìn gương mặt chồng nhợt nhạt vàng với những vệt tóc bạc xám mỏi mệt bơ phờ, đôi môi anh phủ màu trắng mốc cố nhếch lên xuống trong tuyệt vọng phát ra tiếng nói. Anh như ngọn đèn vàng nửa khuya có hạt mưa đan liêu xiêu trong ngõ hẻm buồn.

Nhiên mở to mắt cố giữ lại giọt nước chực rơi, ngón tay anh khô ráp ngọ ngoạy chậm chạp trong lòng bàn tay Nhiên, cô nhìn chồng và đọc lên từng mẫu tự cảm nhận được trong lòng bàn tay. Nhiên nói nhẹ, anh cố gắng chịu đựng, chưa phải lúc tháo ống nội khí quản ra, anh chớp mắt. Anh nhìn Nhiên mắt chứa nhiều điều muốn nói. Nhiên cố làm giọng tự nhiên kể cho anh nghe chuyện gia đình, những chuyện kể ngây ngô không ăn nhịp với cái đau anh đang mang: Máy bơm nước giếng hỏng rồi nhưng nước máy bây giờ mạnh lắm em giặt đồ bằng nước máy được không? anh chớp mắt. Đèn trong nhà bỗng dưng hư hỏng hết anh mau khỏi bệnh rồi về sửa đèn, anh chớp mắt. Xe máy của anh thì để anh đi sao lại bảo em mang cho người khác, anh chớp mắt. Nhiên quay nhìn chỗ khác, nước mắt rơi vào vạt áo. Nhiên nói em của anh ở xa sắp về, ba má anh ở xa gọi điện thoại hỏi thăm anh suốt ngày, anh chớp mắt. Anh cứ yên tâm nằm đây chữa bệnh, em ở ngay bên ngoài cánh cửa kia chờ anh suốt ngày đêm, anh chớp mắt. Con gái lớn đi làm xa sắp được chuyển về nhà, con út vừa thi đại học xong, anh yên lòng trước sau gì con mình cũng xong đại học, anh chớp mắt. Mai này các con lớn sẽ lo cho con út, chúng ta phải nghỉ ngơi anh à, đem ngày tháng làm việc của vợ chồng mình căng ra sẽ thấy khó khăn và dài gấp bao nhiêu lần ngày tháng của người khác, anh chớp mắt.

Cô y tá trong màu hồng nhắc đã hết giờ thăm người bệnh. Nhiên nắm chặt tay chồng: còn chuyện anh và em ... anh nấc lên một tiếng, ứ nghẹn từ ngực anh tuôn ra cùng lúc với hai hàng nước mắt, Nhiên đauthắt ruột gan nói vội, thôi thôi em hiểu rồi chuyện chúng ta không phải kể ra, anh chớp mắt. Nước mắt anh rơi cùng nước mắt Nhiên. Nhiên bước chân đi mang theo ánh mắt chồng luyến tiếc nhìn theo.

Nhiên nói với hai hàng cây rũ rượi buồn trên lối về phía nhà chờ số hai mươi ba : chuyện của anh và Nhiên... Cô ngửa mặt gọi trời ơi qua những tán cây già, Nhiên gập người rồi sụp xuống dưới hàng cây lao xao hứng những giọt mưa tháng sáu. Chuyện của anh và Nhiên là chuyện rổ rá cạp lại, Nhiên cam chịu làm chiếc rổ tuột vành nhưng anh thì không, anh nói dẫu sứt mẻ rổ rá cần được cạp lạị cho tròn vành, tròn như một tổ chim trên cành có bầy chim bố ‐ mẹ ‐ con. Chuyện của anh và Nhiên là chuyện có nước mắt anh rơi theo tấm lòng anh chân thành mà nghèo nàn tột bậc : không nhà cửa, không việc làm, không cả tương lai ! Anh nói anh chỉ có tấm lòng và nguyện sẽ mang cho Nhiên tất cả những gì của anh. Tấm lòng anh to mà cái bánh lá thì nhỏ, cái bánh lá nhỏ má để dành cho anh mỏng tựa chiếc lá, từ bàn tay anh chuyển sang tay Nhiên bỗng dầy đậm nghĩa tình đi cùng những giọt nước mắt đàn ông xưa nay hiếm. Anh và Nhiên, bốn bàn tay trơn không điểm tựa, hai con người đi cùng những ngày đêm mưa nắng bất tận không điểm dừng, anh và Nhiên tất tả chạy theo cơm áo đến nỗi không còn biết đến thời gian, không biết chúng ta quen nhau ngày nào, yêu nhau tháng nào, về với nhau năm nào ? Chỉ có những đứa con có quyền biết thời gian qua những giấy khai sanh. Anh và Nhiên, những con số không có ý nghĩa gì với hai con người mà giấc ngủ đêm chập chờn chỉ dăm ba tiếng, vất vả đến tận lúc tóc anh nhuốm đậm màu sương, phải chăng lúc nghỉ ngơi là lúc anh nằm trên giường bệnh !?

Thêm hai đêm nữa nằm dưới nền gạch ướt, Nhiên lại được vào gặp chồng, anh bây giờ đã thôi đặt ống nội khí quản, đôi mắt anh vô hồn xa cách, đôi môi anh bạc thếch run run cố thốt ra lời, nhưng không phải nói với Nhiên, anh nói với ba má anh ở tận bên kia đại dương, anh lặp đi lặp lại : con xin lỗi ba... con xin lỗi má... Nhiên giả như bình thản nói, em đưa anh về nhà. Cô quay đi dấu đôi mắt mọng nước, Nhiên hiểu rằng từ bây giờ chỉ mình Nhiên là người lớn nhất trong nhà. Nhiên đưa anh về nhà nghĩa là anh sẽ từ giã vợ con rồi đi mãi mãi, cô ước sao không phải mang anh về, ước những ngày đêm chờ tin chồng kéo dài ra mãi, dù có là ngày mưa đêm lạnh nhớp nháp bao vây. Người ta bảo Nhiên ra ngoài mua một bộ pyjama, mãi đến khi chiếc drap trắng đắp trên người anh được kéo xuống Nhiên mới hiểu vì sao người ta bày bán pyjama trong nhà chờ số hai mươi ba.

Trên xe cứu thương hú còi chạy trong lòng phố trưa, Nhiên thấy mình bồng bềnh trôi trong máu không biết từ đâu trong cơ thể anh tuôn ra, cô không nhận ra xe đang đi trên con phố nào, cô và chồng cứ trôi vào nơi vô tận đầy máu cùng với lời anh run rẩy : con xin lỗi ba.. con xin lỗi má... Đôi mắt anh dại đi, đôi mắt Nhiên vô hồn trống trải không rơi ra được một giọt nước nào, không có một tiếng khóc, không một tiếng kêu gào, Nhiên không biết xe đã chạy qua khỏi nhà mình, Nhiên cũng không biết bằng cách nào cô đã dừng xe lại. Nhiên chỉ có khoảng không và trống rỗng, có lẽ nào nước mắt Nhiên đã rút ra khơi xa ? Nhiên chỉ còn là một bờ cát cạn kiệt gai góc, là thời khắc của đại dương khô khốc trơ cạn chờ đợi sự tàn phá của cơn sóng thần, và đớn đau dai dẳng.

Mươi năm sau ngọn sóng thần dữ dội vẫn còn đấy, tan hoang, là trong những nhắc nhớ, những chuyện Nhiên kể với mọi người về chồng có rơi ra những giọt nước mắt của mẹ con Nhiên. Là khi Nhiên ngồi xếp quần áo của chồng cất vào tủ, tất cả vẫn còn đây như chồng chưa từng đi xa, phải rồi anh chưa đi xa vì chưa nói lời cuối với Nhiên và các con. Là khi con gái lớn gõ phím đàn bài ca Rong Rêu bỗng tiếng đàn đứt ngang nức nở. Là khi con gái nhỏ cầm bàn chải đánh răng nói, của ba đây hãy cất đi, ba đi Huế chơi chưa về. Là khi con út nhìn thấy một cặp cha‐ con trẻ tập xe đạp ngoài kia, như ba và út. Là khi Nhiên ôm chiếc áo chemise màu tím hoa cà của chồng, cô đã từng nói không đi với anh vì anh mặc áo màu này như con gái. Mẹ con Nhiên khóc từ trong những giấc mơ khóc ra ngoài những miên man kỷ niệm, họ đã tưởng mình trống rỗng cạn khô, thì ra những giọt nước mắt thương đau lặn sâu tận đáy lòng cứ rỉ rả rơi vào nơi đã từng là những khoảng không trống rỗng.

Ba má, chị và các em của anh, chín người ở bên kia đại dương, trong hai mươi năm có năm người trở về quê hương thăm anh một lần. Mọi người để anh ở lại quê nhà cùng vợ con, anh thường cười buồn hát một câu trong bài hát Rong Rêu, " chỉ vì yêu em nên anh vất vả..." Một câu hát dẫu ở thời gian, không gian nào Nhiên nghe được, thì lớp sóng buồn thương vẫn dữ dội quay về. Lần cuối má về thăm, má đã nói sẽ đón anh sang chơi với cả nhà, anh rất vui khi kể với Nhiên nhiều lần : " má nói bằng cách gì má cũng mang anh sang thăm gia đình một lần dù có phải tiêu hết tiền già của má ". Anh đã rất hy vọng, anh đã rất vui khi đi chụp sẵn tấm hình thẻ và đợi chờ. Từ lời hứa của má đến khi anh chết là bốn năm.

Nhiên phóng to ảnh của chồng đặt trên bàn thờ, đó là tấm ảnh anh chụp sẵn để phòng khi làm giấy tờ đi thăm gia đình. Từ phương xa má gọi Nhiên : má cần tấm ảnh của chồng con để thờ. Nhiên bỏ tấm ảnh chồng vào bao thư : " Anh à, em gởi anh đến địa chỉ nhà ba má, đến với gia đình anh, đến một nơi mà trong tâm tưởng anh luôn luôn nghĩ về dù suốt kiếp anh chưa biết chỗ ấy nơi nào. Em gởi anh đến với những người thân, mà tận hơi thở cuối cùng anh vẫn còn gọi tên. Bình yên đi sang nhà ba má nhé, dù anh chỉ còn là một tấm ảnh, cũng là một chuyến đi ! "

THIÊN THỦY
tháng 2/ 2015


Thêm bình luận
Xin các bạn vui lòng tôn trọng người đọc trong việc sử dụng ngôn ngữ khi viết lời bàn. Xin dùng tiếng Việt có dấu. Cám ơn!

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.