Ai cũng viết bài thơ ca tụng Mẹ
Mà quên đi ngọn Núi Thái bên mình
Quên người đã góp phần không nhỏ
Vào tương lai sô phận của con mình

Vâng Cha đó ! suốt một đời rong ruổi
Không từ nan bất cứ khó khăn nào
Cha lam lũ để cho con gót đỏ
Và đời con được hạnh phúc  mai sau

Có  đôi lúc con thấy Cha nghiêm khắc
Con e dè nên khỏang cách thêm xa
Con bơi lội trong nuông chìu của Mẹ
Mà quên đi hạnh phúc của riêng Cha

Cha nghiêm khắc nhưng bao dung quá đỗi
Mỗi khi con lầm lỗi Cha chỉ nhìn
Ánh mắt Cha khiến lòng con bối rối
Không dám nhìn chỉ cúi mặt làm thinh

Con hẳn biết đời Cha nhiều sóng gió
Cùng một thời binh biến với quê hương
Cơm " thịt cộp" đêm muỗi rừng và vắt
Di chứng nhiều, sốt rét giật từng cơn

Giờ đã lớn có gia đình con cái
Sống xa Cha lo chuyện của riêng mình
Không còn được thừơng nghe Cha kể chuyện
Xen tiếng ho xé phổi đến đau lòng

Có nhiều lúc con buồn vì con cái
Lại thương Cha nhớ lầm lỗi của mình
Nhớ Cha sống đìu hiu thân quạnh quẽ
Nước mắt con chợt đẫm cả mặt mình

Và cuộc sống ôi quả tình khắc nghiệt
Buộc con bơi chèo chống giữa phong ba
Khiến con quên mình còn Cha Mẹ yếu
Bài thơ này dành tạ lỗi riêng Cha

Phạm Thiên Thu

(18/6/2010)
 
Thêm bình luận
Xin các bạn vui lòng tôn trọng người đọc trong việc sử dụng ngôn ngữ khi viết lời bàn. Xin dùng tiếng Việt có dấu. Cám ơn!

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.