Có riêng gi đâu một dòng sông
Khi tôi điểm tóc trắng mênh mông
Khi tôi ảo ảnh thời niên thiếu
Bên trời lạnh buốt ngó đồng không

Có riêng gì đâu một tình xa
Môi son mắt biếc cổ thon ngà
Tóc bay che kín hương phong nhụy
Sông vẫn vô tư chảy mượt mà

Có riêng gì đâu một ước thề
Khi đời nhận lấy lắm đam mê
Ngày xưa áo đỏ khoác qua đò
Cớ sao thổn thức khóc não nề !

Có riêng gì đâu một niềm đau
Mà sao vọng tưởng đến ngàn sau
Hãy lãng quên cơn gió thoảng qua
Như con sông mặt nước phai màu...

  Thiên Di Phạm Văn Tòng
Thêm bình luận
Xin các bạn vui lòng tôn trọng người đọc trong việc sử dụng ngôn ngữ khi viết lời bàn. Xin dùng tiếng Việt có dấu. Cám ơn!

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.