Ta giấu nỗi buồn trong chiếc khăn tay
Không vơ vẩn
              như những ngày mới lớn
Nắng hạ sao lặng thầm như niềm tin vỡ vụn
Bỗng nghe hồn mình
                  tan nát đến ngu ngơ!

Ta giấu nỗi buồn
trong những vần thơ
Chợt thấy mình như nắng chiều đang tắt
Ánh hoàng hôn sao mà hiu hắt
Buồn len trong từng giọt nắng cuối ngày

Ta giấu nỗi buồn mình trong thoáng mây bay
Gọi những ngày thơ trở về cùng kỷ niệm
Chút tình xưa ngọt ngào luyến mến
Còn vương trên mắt buồn!

Ôi giấu làm gì, giọt nắng yêu thương
Qua bao thời gian vẫn còn vương sóng mắt
Nỗi buồn bây giờ
Và nụ cười xưa đã mât
Ta còn đây, mùa hạ đã xa rồi...

Mùa hạ đã xa rồi!
Ơi nhớ thương ơi...

  Trần Thị Mỹ Vân
Thêm bình luận
Xin các bạn vui lòng tôn trọng người đọc trong việc sử dụng ngôn ngữ khi viết lời bàn. Xin dùng tiếng Việt có dấu. Cám ơn!

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.