Não nề một sáng mù sương
Người đi sông nước về nguồn ngóng mưa
Ở đây ta sống kiếp thừa
Thâu đêm nằm tưởng người chưa theo chồng
Chẳng vì cách núi ngăn sông
Người xưa nay đã bạc lòng quên ta
Yêu người như thể yêu ma
Mới thơm trái chin hoá ra trái sầu
Trường giang ai biết nông sâu
Đò ngang để lại mai sau những gì
Mảnh tình đẹp tựa Đường thi
Sao em đem thưở xuân thì bán rao
Tiếc chăng một khối tình đau
Mà nay hai đứa xanh xao võ vàng
Em đi trời đất ngỡ ngàng
Chút duyên son sắt đá vàng còn đâu

  Trần Minh Khuông
Thêm bình luận
Xin các bạn vui lòng tôn trọng người đọc trong việc sử dụng ngôn ngữ khi viết lời bàn. Xin dùng tiếng Việt có dấu. Cám ơn!

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.