Tặng Cô Tuyết Đào


Người hỏi ta sao thơ cứ buồn hoài
Tự lâu rồi yêu dấu chẳng nguôi ngoai
Tự lâu rồi thiên đường buồn khép cửa
Thơ như dòng thác cứ thế tuôn hoài

Ôi những cuộc tình đong đưa mòn mỏi
Sân cũ bờ ao giếng nước mây soi
Thấy vóc dáng ấy giật mình trăn trở
Trái tim đau cứ thế đập loi choi

Hôm nào về thăm lại ngôi trường cũ
Ta đứng buồn, đứng lặng gốc Mù U
Thấy cô giáo xưa hiện trên bục giảng
Vóc dáng nụ cười đọng nét thiên thu

Người cứ hỏi ta: sao không biết mỏi
Với một ngày xưa nghịch ngợm thương hoài
Bạn bè cũ có đứa còn đứa mất
Giọt tuyết sương tha thiết vọng réo đòi.

  Thiên Di Phạm Văn Tòng
Thêm bình luận
Xin các bạn vui lòng tôn trọng người đọc trong việc sử dụng ngôn ngữ khi viết lời bàn. Xin dùng tiếng Việt có dấu. Cám ơn!

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.