Không biết nhớ ai mà đêm bỗng lạnh
ánh trăng nghiêng chiếc bóng một mình
tiếng gió thổi trong vườn yên tĩnh
giấc ngủ không về, nỗi nhớ mông mênh

Không biết thương ai mà buồn quá đỗi
ngôi sao xa hiu hắt lưng trời
muốn gửi vào đêm bao điều chưa nói
ngại yêu thương là chuyện không lời

Thôi đành để lòng hoang đêm lạnh
nhờ ánh trăng thương nhớ bóng người
tình yêu đẹp từ khi em là mộng
trong lặng thầm nghe giọt sương rơi...

  Hồ Ngạc Ngữ
Thêm bình luận
Xin các bạn vui lòng tôn trọng người đọc trong việc sử dụng ngôn ngữ khi viết lời bàn. Xin dùng tiếng Việt có dấu. Cám ơn!

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.