Con phố lặng chìm trong cái lạnh tàn đông
em nằm mơ trên ngổn ngang hoài niệm
giờ chỉ còn trong trí nhớ mường tượng
ô cửa mịt mùng chập choạng bóng anh
ảo giác về
lòng rối trăm khoanh
giá như đời chẳng lúc hư lúc thực
em cũng chọn cho mình một góc thức
để mà thương
phố lạc lõng ngày xưa nặng nợ
nên bây giờ trầm mặc một mùa đông
trời tàn đông gieo rắt cơn giông
ai vỗ về
cánh áo mỏng tang rét gió
đường vạn nẻo tình chia mấy ngõ
buổi thênh thang em nhớ lắm lần đầu
bản giao hưởng
mùa đông rất sâu
tình chênh như gió qua cầu ngóng theo
mùa đông trên đỉnh đang treo
ắp đầy nỗi nhớ
xôn xao giấc lòng

  Hoàng Phước
Thêm bình luận
Xin các bạn vui lòng tôn trọng người đọc trong việc sử dụng ngôn ngữ khi viết lời bàn. Xin dùng tiếng Việt có dấu. Cám ơn!

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.