Dòng thơ chảy vào một thời chếnh choáng
Giữa cuộc vui ray rứt giọt lệ tràn
Phút hạnh ngộ mím môi cười ngọng nghịu
Xuân mới về gió bấc lại dồn sang

Rét tháng ba bầy thú dữ nghênh ngang
Loài cỏ dại đạp lên đầu luống mạ
Bà cụ già choàng tấm tơi tất tả
Nâng ngọn lúa oằn bức rễ cây hoang

Trải bao mùa mưa nắng mãi lênh loang
Cánh đồng quê trân mình trong khô hạn
Cửa sông xưa giờ đã thành bãi cạn
Tiếng sấm gào chìm nghỉm với thời gian.

Minh Nguyên
Thêm bình luận
Xin các bạn vui lòng tôn trọng người đọc trong việc sử dụng ngôn ngữ khi viết lời bàn. Xin dùng tiếng Việt có dấu. Cám ơn!

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.