Tin Tức

LTS. Bà Tạ Hạnh Đức là chị ruột của Thầy Tạ Quang Khanh. Ngày 6/10/2007, trên nhiều cơ quan ngôn luận tại Quận Cam, miền Nam California, bà  đã cung cấp nhiều tin tức về gia đình của người quá cố. Bài này do Thầy Vũ Linh Châu sưu tầm và gởi về, để quí vị phụ huynh, quí thân hữu, quí đồng nghiệp và nhất là các môn sinh của hai vị giáo sư Tạ quang Khanh và Đặng thị Bạch Yến được rõ.


...Vào một buổi sáng đẹp trời ở Miền nam California, tôi tưới hoa xong rồi mở cửa ra sân trước lấy tờ nhật báo Los Angeles Times vào đọc, bỗng trên trang nhất đập vào mắt tôi với hàng tít lớn như sau: “The survivor of War from Kuwait” (Kẻ sống sót từ cuộc chiến Kuwait). Tôi đọc ngấu nghiến: “Vào lúc chiến tranh Vùng Vịnh (năm 1991) đang sôi động, có một thanh niên Á Châu bước vào phòng tuyển quân tình nguyện đi chiến đấu ở Kuwait. Chúng tôi hỏi, anh có nói đùa không, nhưng người thanh niên đó đáp: “No, sir” (thưa ông, không). Chúng tôi đưa mẫu đơn cho anh ta điền vào như sau “Tôi tên là Tạ Quang Khiêm, 20 tuổi, sinh viên năm thứ hai đại học San Jose, California, sinh quán tại Qui Nhơn, Việt Nam. Cha là Tạ Quang Khanh, nghề nghiệp Giáo sư dậy Anh văn tại trường trung học Cường Để, Qui Nhơn. Mẹ là Đặng Thị Bạch Yến, giáo sư Pháp văn kiêm Giám học trường nữ trung học Qui Nhơn. Cha mẹ tôi đã qua đời.

Đọc đến đây, tôi giật bắn người lên, đúng là tên của cháu tôi rồi, các cháu đã thất lạc và bặt tin từ ngày cha cháu qua đời tại San Jose năm 1977. Đầu năm 1978 tôi mới qua Mỹ nhưng không tìm được tông tích các cháu, thư từ tôi gửi đến địa chỉ cũ đều bị trả lại, mà nước Mỹ rộng mênh mông thế này thì biết tìm các cháu ở đâu? Thế mà... thế mà bây giờ tên tuổi cháu tôi xuất hiện trên trang báo này mà lại đi lính. Sao cháu không đi học mà lại đi lính? Mà lại tình nguyện sang chiến đấu tận bên Kuwait? Tôi ngồi thừ người ra suy nghĩ...

Năm 1975, em tôi đưa ba cháu di tản sang Mỹ và định cư tại San Jose. Từ đấy, lâu lâu em lại kêu đau lưng và được giải phẫu, nhưng vết thương cũ làm độc, giải phẫu lần thứ hai thì em qua đời vào đầu năm 1977...

Đến đây tôi đọc tiếp lời khai trong hồ sơ đăng lính của cháu Khiêm: “Tôi còn một người anh tên là Tạ Quang Khôi và em gái là Tạ Ngân Hà. Mỗi lần nghĩ đến cảnh mồ côi và cái chết của cha mẹ tôi thì tôi buồn không tha thiết gì đến việc học hành nữa. Tôi nhập ngũ để quên, quên hết...

Bài báo viết tiếp: “Khiêm được huấn luyện quân sự cấp tốc rồi gửi sang chiến trường Kuwait, đêm ấy Khiêm đi tuần với đồng đội tại biên giới Kuwait và Iraq trên xe thiết giáp. Một quân nhân da đen từ trong pháo tháp chui ra nói: “Khiêm, xin anh vui lòng vào ngồi giữ súng thay tôi một lúc để tôi ra ngả lưng chứ ngồi lâu trong này mỏi qua”. Khiêm vừa chui vào pháo tháp thì từ trên cao, phi cơ của ta rót xuống xe tăng của mình mấy quả đạn lửa vì nghi rằng là xe tăng của địch quân. Khiêm mở được nắp pháo tháp, chạy thục mạng ra một quãng xa rồi ngất đi không biết gì nữa. Người quân nhân da đen đã tử thương, Khiêm được đưa sang bệnh viện quân y Mỹ tại Frankfurt, Germany điều trị”.

Tôi đọc xong bản tin mà nước mắt giàn giụa ra, vừa thương hoàn cảnh của cháu lại vừa thương người quân nhân kia đã thế mạng cho cháu tôi. Ngay tối hôm ấy, tôi xem TV thì thấy cháu tôi nằm trên băng ca, được hai quân nhân Mỹ khiêng ra xe để đưa về Mỹ vì những vết phỏng đã được băng bó lành. Ngay sáng hôm sau, tôi gọi đến tòa báo Los Angeles Times, xin được nói chuyện với người nữ phóng viên đã viết bài báo nói trên, nhưng cô ấy còn đang ở bên Đức nên không liên lạc được cho đến khi cô ấy trở về Mỹ, bấy giờ tôi mới xin được số phôn và địa chỉ của cháu tôi.

Tôi chẳng bao giờ quên được cái tin sét đánh ngang tai vào năm 1972, em trai tôi là Tạ Quang Khanh và vợ là Đặng Thị Bạch Yến bị thương nặng lắm nên tôi đã từ Nha Trang vội vã ra Qui Nhơn. Đến nơi thì thấy em dâu tôi được quàn tại nhà. Em mặc áo đầm trắng dài phủ chân, chiếc áo giống áo cô dâu mặc trong ngày cưới, mắt nhắm nghiền như người ngủ. Chị Hoa, người giúp việc nhà bế cháu Ngân Hà ngồi một bên đang khóc... Chính những cô giáo dậy cùng trường với Yến đã may chiếc áo voan trắng này cho Yến và thay phiên nhau canh xác em ngày đêm. Các cháu bé, 4 tuổi, 2 tuổi và 1 tuổi ngơ ngác chẳng hiểu gì. Tôi vào bệnh viện thăm Khanh, em tôi hỏi:

– Yến có sao không chị?

Nhìn em băng bó đầy người, tôi không cầm được nước mắt, tôi nghẹn ngào nói dối em:

–  Yến cũng bị thương đang nằm ở phòng bên kia. Cậu yên tâm tĩnh dưỡng cho các vết thương mau lành rồi về nhà với vợ con.

–  Thế nhà em có bị thương nặng không?

–  Không nặng bằng cậu.

–   Xin chị nói với bà sơ cho Yến ngồi xe lăn sang thăm em được không?

–  Để chị hỏi xem. Thôi cậu nằm nghỉ, đừng lo lắng nhiều, chị phải về với các cháu. Ở nhà chỉ có một mình chị Hoa.

Hôm đám tang Yến, tất cả các giáo sư và học sinh liên trường đều tiễn đưa Yến đến nơi an nghỉ cuối cùng. Nhìn ba cháu bé được ẵm trên tay đi sau quan tài mẹ khiến không ai cầm được nước mắt. Hàng trăm vòng hoa cườm của các thầy cô phúng điếu với hàng chữ viết trên những dải băng tím vắt ngang: “Vô cùng thương tiếc Giáo Sư Đặng thị Bạch Yến” được chở trên những chiếc xích lô đi một hàng dài phía trước. Trên trời có phi cơ trực thăng... hai bên đường, đông đảo đồng bào Qui Nhơn đứng chờ linh cữu cô giáo trẻ đi qua để chào lần cuối với vẻ bùi ngùi thương tiếc...

Sau khi Yến đã an nghỉ giấc ngàn thu, bấy giờ Khanh mới từ bệnh viện về nhà, bây giờ Khanh mới hiểu, em nhìn ảnh vợ hiền với bình hoa tươi và hai cây nến leo lét cháy ở trên bàn thờ linh vị... Các cháu sà vào lòng bố, chẳng hiểu chuyện gì, cũng khóc theo. Than ôi, còn cảnh nào đau lòng hơn cảnh này không? Một gia đình đang êm ấm hạnh phúc thế mà bỗng chốc tang tóc ly tan...

Thấm thoát đã 35 năm trôi qua, tạ ơn Thượng Đế đã đoái thương các cháu tôi: Tạ Thị Ngân Hà hiện là Bác sĩ nội khoa tại bệnh viện Oklahoma, Tạ Quang Khôi và Tạ Quang Khiêm đã tốt nghiệp kỹ sư điện (EE), hiện đang làm việc cho chính phủ Hoa Kỳ và các cháu đã có gia đình yên vui hạnh phúc. Nhân đây, tôi cũng xin cám ơn chị Hoa đã hết lòng thương yêu chăm sóc các cháu tôi cho đến khi khôn lớn.

Bà Tạ Quang Đức
sưu tầm bởi Thầy Vũ Linh Châu
         
Thêm bình luận
Xin các bạn vui lòng tôn trọng người đọc trong việc sử dụng ngôn ngữ khi viết lời bàn. Xin dùng tiếng Việt có dấu. Cám ơn!

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.