Bông Hồng Không Toả Hương

(Tiếp theo và hết)

-Ba ơi! Ba…
Tiếng Dung nghi reo vui như nắng sớm. Ông Quang buông tờ báo bước ra mở cổng. Vương quyền và Dung Nghi ùa vào như cơn lốc. Trên tay họ lỉnh kỉnh những gói và hộp. Ông ngac nhiên hỏi con gái:

 -Các con mua sắm gì nhiều vậy?

Dung Nghi vừa nói vừa bước nhanh vảo phòng khách:

 -Ba quên hôm nay là ngày gì rồi sao?

 -Ngày gì vậy con?

Xem tiếp...

Dung Nghi gấp nhật ký cẩn thận vào ngăn bàn phấn rồi lên giường nằm. Cô ngả người trên nệm, soải tay thoải mái trên những chiếc gối bông nho nhỏ đủ hình dạng rải rác trên giường. Khuya  rồi, phòng bên vẫn còn ánh đèn chứng tỏ ba cô còn đọc sách. Dạo nầy ông thức rất khuya, Dung Nghi lo cho sức khỏe của ba, nhưng ông mỉm cười bảo người già rất ít ngủ.
-Nhưng ba đã già đâu?
Ông cười:
 -Ba già trước khi tuổi già đến nữa kia.

Xem tiếp...

Từ xa Thụy nhìn thấy cái dáng còm cõi quen thuộc của người cha mà năm tháng qua đi đã làm mái tóc bạc phơ. Thụy thở dài bùi ngùi; cha nó già nhanh quá! Khi Thụy tới gần, ông ngẩng lên nhìn rồi thản nhiên cúi xuống tiếp tục chà miếng cao su vá xe. Thụy bàng hoàng: ba nó không nhận ra nó nữa? Mắt ông đã mờ quá hay chính nó đổi thay nhiều? Có lẽ cả hai. Thấy cậu thanh niên đứng tần ngần trước mặt, ông lại ngước nhìn hơi ngạc nhiên nhưng không hỏi câu nào, lại tiếp tục công việc. Thụy bước xéo qua một bên, kiên nhẫn ngồi xuống bực thềm nhà bằng gỗ, chờ đợi; nó biết giờ nầy ba nó sắp về, có lẽ sáng giờ chưa kiếm được bao nhiêu nên ông Ba ngó ra đường như chờ đợi một chiếc xe bể bánh.

Xem tiếp...

Buổi trình diễn của đoàn vũ Ballet Sao Mai để lấy tiền giúp trẻ em tàn tật được quảng cáo rầm rộ trên báo chí, truyền thanh và truyền hình. Tên Dung Nghi đứng đầu bảng với lời giới thiệu “tài năng trẻ đầy triển vọng đã rời sân khấu vì lý do riêng nay trở lại biểu diễn vì những mảnh đời bất hạnh”; lời quảng cáo còn chua thêm “ Dung Nghi là ái nữ của nữ nghệ sĩ Kiều Dung”. Ông Quang cầm tờ tạp chí đưa cho Vương Quyền:

-Người ta nói đến Dung Nghi như thế nầy đây, vậy mà nó bỏ Ballet. Chính ba cũng nhìn được khả năng của nó.

Xem tiếp...

Dung Nghi phết cọ một cách nhẹ nhàng lên khung lụa. Màu trắng ửng trên lớp cỏ non xanh mướt như trải ra xa tít tắp. Tất cả thể hiện một khung cảnh ấm áp tràn đầy an lạc. Dung nhan thiếu phụ nổi lên trên phông tĩnh vật, kiêu sa, kiều mị. Ánh mắt người trong tranh như muốn nói lên sự khắc khoải của cả một đoạn đời sóng gió! Đôi môi khép kín nụ cười theo ý người vẽ khiến chân dung thoạt nghêm trang, thoạt trách móc. Dung Nghi ngắm bức họa cô đã mất gần hai tuần lễ mới hoàn thành, cô muốn dành cho cha mình một sự ngạc nhiên vào ngày sinh nhật thứ năm mươi lăm của ông. Dung Nghi biết rằng ngoài cô, không còn ai để ý đến sự vui buồn của người đàn ông trầm mặc nầy.

Xem tiếp...

Hoàng Kỳ bật cười trước lý luận thơ ngây của con. Chàng hiểu nỗi hậm hực của chúng là do người lớn dạy. Chàng thầm trách vợ đã cho con biết những điều tâm hồn non nớt của chúng lẽ ra không nên biết. Dù sao sự thể cũng đã lỡ rồi, người lớn sẽ tìm cách hàn gắn, còn đối với tuổi thơ phải hết sức nương nhẹ để vết thương khỏi làm độc trong tâm hồn chúng. Chàng làm lành như nãy giờ bé Thanh đã không có những lời hỗn xược:

-Nào, hai đứa ngồi uống nước đợi bat hay đồ đưa đi ăn kem nhé.

Xem tiếp...

Hoàng Kỳ đốt hết điếu thuốc nầy đến điếu thuốc khác. Đã ba giờ sáng. Chàng biết đêm nay Mai không về. Nàng có quyền làm như thế!

Hai lần chàng quay đện thoại đến nhà, hai lần mai bắt máy. Nhưng nhận ra giọng chàng, nàng cúp ngay. Đầu óc Hoàng kỳ rối tung. Chàng chưa nghĩ ra cách gì để dàn xếp ổn thỏa. Chàng bị hố nặng qua! Hoàng Kỳ tự trách mình đã không thận trọng…nhưng có trời mới biết tại sao Mai lại có mặt bên cạnh Dung Nghi? Rõ ràng là một cái bẫy tinh vi, và chàng chỉ là con cừu non trong mưu kế đàn bà!

Xem tiếp...

-Allo, phải ông Hoàng Kỳ đó không?
-Vâng, tôi đây, xin lỗi, ai ở đầu dây?
-Chừng nào thì ông buông tha mẹ tôi?
Hoàng Kỳ kinh ngạc:
-Mẹ cô? Ai vậy? Sao lại phải buông tha?
-Người đàn bà khốn khổ đang mù quáng tin vào tình yêu của ông! Tôi muốn ông ngừng ngay cái trò đam mê, chung thủy dỏm ấy đi.

Xem tiếp...

-Ba buồn mẹ lắm phải không ba?
Dung Nghi ngồi đối diện ông Quang bên chiếc bàn đầy sách. Từ ngày ra tù, ông có cuộc sống riêng tư trầm mặc, không giao tiếp nhiều và ít nói hơn dù bình thường đã không nói nhiều. Dung Nghi để ý đến những tiếng thở dài của ba sau lần nói chuyện với người đàn bà ông từng yêu tha thiết và có lẽ bây giờ vẫn thế. Hôm nay cô quyết định lựa lúc ba không bận để tìm hiểu và an ủi ông đôi chút.

Xem tiếp...

Nghệ sĩ dù không thích vẫn phải làm thân với báo chí bởi đó là phương tiện giao lưu giữa sân khấu và khán giả. Bản thân Đan Hà cũng đã một lần là mục tiêu cho màn kịch ghen tuông, và nàng đã phải năn nỉ mấy anh ký giả kịch trường để đừng làm rùm beng. Bây giờ nhìn người đàn bà trẻ tự giới thiệu vợ Hoàng Kỳ bước những bước hấp tấp vào nhà Kiều Dung, Đan Hà cảm thấy không an tâm.

Xem tiếp...

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.