Truyện Dài & Truyện Thơ

Những con đường ở ngoại ô Sài-Gòn vừa nhỏ, vừa gồ ghề, và đầy người đi bộ. Vũ lái xe chầm chậm vì vừa mới học lái xe hai bánh, chưa thuộc đường, và lâu lâu phải ngước nhìn số nhà.  “327, 329 … như vậy chắc còn xa”. Vũ rồ ga, chiếc Honda đời mới vọt lên, nhưng cùng lúc ấy xe cán phải cục gạch ai đó vứt giữa đường. Chiếc xe nẩy lên, đảo mạnh, hất Vũ té lăn.

Xem tiếp...

Đêm đã khuya lắm nhưng Vũ vẫn còn thao thức nghĩ tới Thu Loan. Những kỷ niệm êm đềm xuất hiện trong đầu như một cuốn phim quay chậm làm Vũ bồi hồi, xót xa. Vũ cố lắc đầu xua đuổi nhưng hình như càng cố gắng các hình ảnh lại càng thêm đậm đà, cuối cùng Vũ thở dài vùng dạy, ngồi vào bàn viết mở email của Loan đọc lại thêm một lần:

…Em xin nghỉ phép hai tuần. Lúc này em đang ở với chị Thục dưới Santa Anna. Em đang khóc vì hối hận và nhất là vì nhớ thương anh. Nếu anh tha thứ cho em thì chỉ cần anh gọi em ở số cell mà anh đã biết, em sẽ về quỳ dưới chân anh, xin anh thương sót và để cho em yêu thương chăm sóc anh suốt đời. Nếu anh không gọi em sẽ không trở về, sẽ bỏ việc, và dù không biết đời em rồi sẽ ra sao. Tất cả đều vô nghĩa nếu không có anh…”

Xem tiếp...

Susan đã có vẻ say. Buổi thuyết trình thành công ngoài sự mong mỏi, khách hàng đồng ý trên nguyên tắc ký hợp đồng để xử dụng software package vì Vũ trả lời lưu loát tất cả những câu hỏi về kỹ thuật, và Leanna dịu dàng, tươi mát làm mọi người trong phòng hội thoải mái chứ không có cảm tưởng ngồi nghe quảng cáo rao hàng! Susan mời vài người khách đi với Vũ và Leanna tới một nhà hàng sang trọng để ăn mừng sự thành công quan trọng này. Mọi người, trừ Leanna, đều uống rượu mạnh, và Susan chủ động lần lượt kéo tất cả mọi người ra sàn nhảy với mình.

Xem tiếp...

Chương Một

Chưa bao giờ Vũ yêu đời như thế! Một tuần lễ nghỉ hè ở Bahamas, quà tặng của bố mẹ nhân ngày sinh nhật thứ 30, là những ngày thoải mái nhẹ nhàng. Vũ nằm dài trên cát ấm, vùng vẫy dưới nuớc biển trong xanh, quên hết những con số, những hàng chữ, những programs còn viết chưa xong. Hơn thế nữa đời thật vui khi Vũ tình cờ gặp gỡ Maria Lopez, cô gái Mexican với nước da nâu hồng, để rồi yêu nhau cuồng nhiệt, để rồi chia tay, không buồn phiền, không thắc mắc, và không ràng buộc hẹn hò gặp lại nhau thêm một lần. Mối tình ngắn ngủi như một kỷ niệm ngọt ngào mà lúc này nghĩ lại Vũ  vẫn còn thấy một chút luống tiếc.

Xem tiếp...

(Tiếp theo và hết)

Lá thư viết nửa chừng. Chắc Tý lì còn định viết nữa thì bị Cơ bắt gặp. Miên nghe mắt mình cay cay khi đọc những dòng chữ nguệch ngoạc của thằng bé. Nó đã viết những cảm nghĩ thật nhất của mình. Sau đó Miên đưa cho Khang đọc, anh gật gù:

- Khi nào tạo dựng xong cơ sở vật chất, anh sẽ bảo bọn nhóc bỏ những việc làm hiện tại. Mình nuôi chúng và cho chúng đi học một nghề hẳn hoi, em nghĩ sao?

Miên chớp mắt:
- Đó là ý nghĩ tuyệt nhất mà em không nghĩ ra.

Xem tiếp...

Lần đầu gặp em gái, Khang không có ý niệm gì ngoài nhận xét Miên là một thiếu nữ thông minh khả ái. Cả tên cô cũng không gây ấn tượng gì nhiều. Tên trùng tên đâu có gì lạ. Chỉ đến khi cô gái kể về quá khứ cay đắng của mình, Khang mới nghi ngờ. Cô bé chỉ nhớ được tên anh Hải vì nội hay nhắc tới Khang với tên đó. Khang bàn với Tuệ đưa Miên về gặp chú Hiếu. Như thế cô sẽ không ngỡ ngàng và có thể xác định ngay được sự việc. Khang đã làm như vô tình, trước ngày đưa em gái về, hỏi chú:

- Bé Miên đã mất bao nhiêu năm rồi, chú nhỉ?

Xem tiếp...

Khang lặng lẽ nhìn Miên. Điếu thuốc anh đốt mà không hút tàn dần trên đĩa gạt. Họ ngồi ở một quán ngoại ô. Chiều xuống nhẹ nhàng như câu chuyện trao đổi giữa hai người. Miên nói về đời mình, Khang nghe chăm chú. Cô thấy ánh mắt anh sáng lên rồi lại đăm chiêu. Miên có cảm tưởng Khang cố giữ lại một điều gì đó. Bởi có lúc Khang như muốn nói rồi lại thôi. Miên không thấy bận tâm vì sự cẩn trọng vốn cũng là cá tính của cô.

Khang nói sau một lúc trầm ngâm:
- Miên chưa bao giờ tìm hiểu về cha mẹ mình sao?

Xem tiếp...

Lũ nhóc cười rộ lên. Miên cũng cười. Cô xếp gọn mọi thứ. Một thoáng ngậm ngùi qua hồn, cô nghĩ đến đứa trẻ mới mười lăm tuổi đầu đã vướng vòng lao lý. Có lẽ nó không ân hận gì kể cả cái giá phải trả.
- Chị Miên, có hai ông Việt kiều tìm chị ngoài kia kìa. Lẹ lẹ đi!
Miên ngẩn người. Con Út nước mía nói xong chạy biến. Bà Bảy nguýt dài:
- “Diệt” gì cũng hổng bằng “Diệt” Nam. Làm gì mà hối như lửa cháy hổng biết.

Xem tiếp...

Khang nói với Tuệ trong bữa ăn tại nhà:
- Thoại Miên hay thật. Rất có bản sắc.
Tuệ nháy mắt đầy ý nghĩa:
- Tôi đã nói sẽ giới thiệu với cậu vẻ đẹp quê hương mà.
- Đúng thế. Con người là hình ảnh tiêu biểu cho đất nước mình. Người con gái ấy thật tuyệt. Cô ta là hiện thân của Tố Mai trong kịch bản phim của em. Nhu mì nhưng cương quyết, cá tính độc đáo.

Xem tiếp...

( tiếp theo)

Nước mắt ràn rụa hai má Miên. Cô chỉ gật đầu mà không nói với Tâm được lời nào. Miên rất hiểu thằng bé. Nó đã quá uất ức với những hành động bất lương của người chú đối với gia đình. Miên nhớ đến lần trước lúc gặp Tâm, nó nói những câu mà cô linh cảm không lành. Bây giờ việc đó đã xảy ra. Giết người. Dù cho người đó là cặn bã của xã hội thì cũng là một mạng sống. Chỉ hy vọng tòa án xét đúng hoàn cảnh đáng thương của Tâm để giảm tội. Chắc chắn sẽ không đến nỗi, nhưng trước mắt bây giờ là nhà tù! Năm nay Tâm lại thi!

Xem tiếp...

Chuyên mục phụ

Tình Sử Huyền Trân
Số bài viết:
19
Khuya Hoang
Số bài viết:
18
Con Đường Nào Em Đi
Số bài viết:
14
Những Mùa Xuân Chín
Số bài viết:
14

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.