Tôi cứ lãng đãng như mây bay trong khung trời vắng. Cứ lạc loài như con chim lạc đường đang cố tìm về tổ ấm. Mưa mong manh, mưa tàn bạo, mưa như trút trội đi những vết hằn. Tôi nhìn rác rến xuôi theo dòng đổ tuôn vào cống rãnh. Chợt nghe hồn tê điếng một niềm đau, đời đi về đâu và người đi về chốn nào? Hoài niệm dấu yêu ẩn mình trong cơn mê mùa đông lạnh lẽo. Giáng Sinh gần đến rồi, tôi lại lơ đểnh đi qua nhà thờ chính tòa Qui Nhơn, cứ mong ngóng kiếm tìm đâu đó bóng người xưa. Trong màn mưa có ai đí vội vã bước mau, ôi đâu có phải người...

Mùa đông Qui Nhơn dạo này mưa khá nhiều, nhưng mưa buồn như mưa xứ Huế. Người ơi bốn mươi năm rồi người có về Qui Nhơn không? Có thấy ai đó lang thang trước trường Nữ dõi tìm mãi bóng hình xưa. Có thấy biển dậy sóng bạc đầu như khóc thương ai. Có thấy hàng dương ngày xưa nay không còn nữa. Có thấy người xưa mênh mang ngồi khóc tuổi thơ. Có thấy biển bây giờ gầm thét gọi tuổi thơ, sóng bạc đầu nức nở điệu thương ca.

Phố Qui Nhơn đổi thay với muôn vàn kẻ lạ, người không thân người, tình cũng đã phôi pha. Đã xa quá xa cái thị xã bình yên nhiều đấu yêu trầm mặc. Con nước Đầm Thị Nại bây giờ không còn trong vắt như xưa, nước mặn hơn ngày ấy, nước cuốn nước không nề hà sau trước. Hối hả thiếu tình người, ai được ai mất mặc ai...

Nhà thờ đã trang điểm hang động Giáng Sinh, các con chiên đang nao nức đợi giờ Chúa sinh... Tôi thì tôi lặng lẽ khép nỗi nhớ vào sâu kín nhưng làm sao mà dấu đây. Bởi mỗi mùa Giáng Sinh là hình bóng người ngời sáng cả hồn tôi. Như một định mệnh khóc cười cho mối tình đầu năm mười tám tuổi hằn ghi. Tôi ngoại đạo nhưng Chúa đang ở trong tôi mỗi mùa Giáng Sinh. Lạ thế đấy...

Cám ơn đời cho tôi còn nỗi khắc khoải này để Giáng Sinh thêm màu thương nhớ tuổi đôi mươi. Người với Giáng Sinh ngời sáng xứ xa, có nhớ mùa bình yên nơi Việt Nam này không? Tôi chắc là có, chắc là người đang nhớ, đang mân mê quá khứ một thời son trẻ đã qua. Tôi chúc người như chúc cho những ai đang cô đơn nơi quê xa một lời chúc thật lòng. Còn tôi, tôi sẽ cố nhớ, cố quên vào thời khắc Chúa sinh ra.

Tôi gọi Chúa hay gọi người? Tôi gọi yêu xưa hay nỗii nhớ gần? Tôi nhớ tà áo dài tím người người mặc lễ năm xưa, tà phất phơ bay cuốn tôi vào tình yêu thần thánh, nhấn chìm tôi trong si mê mỗi chủ nhật tan lễ đầu. Đêm rước lễ là đêm lạnh buốt chân tay nhưng ấm áp con tim. Nụ hôn đầu giật mình bởi tiếng chuông ngân...Mắt người long lanh một trời đầy sao. Mắt tôi mong manh một mái tóc ngát hương bay trong gió đêm Giáng Sinh. Tim tôi rộn ràng, tim người rối loạn và Qui Nhơn khe khẽ mỉm cười.

Gió biển vi vu mang cái lạnh não nùng. Tôi người co ro, tay nắm tay dựa sát vào nhau tìm hơi ấm. Cứ thế lang thang cho tới hai ba giờ sáng mới chia tay. Tôi về và nghe hạnh phúc bao phủ quanh đời bắng câu ca mừng Chúa Giáng Sinh.

Hỡi ơi ngày xưa ấy đã ra đi. Bao nhiêu năm rồi nhỉ. Tôi xa người. Người xa tôi. Qui Nhơn xa vời vợi cánh chim bay. Tôi vẫn ở đây một đời với Qui Nhơn, vẫn hát khúc nhớ thương cho đến bây giờ. Người đã là ánh hào quang mỗi mùa Giáng Sinh trong cõi lòng tôi...

  Mai Trần
Thêm bình luận
Xin các bạn vui lòng tôn trọng người đọc trong việc sử dụng ngôn ngữ khi viết lời bàn. Xin dùng tiếng Việt có dấu. Cám ơn!

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.