Khi không lòng não nùng buồn
Tình xưa trở giấc nghe hồn nhói đau
Người xưa tưởng đã từ lâu
Ngủ yên trong cõi thâm sâu nghìn trùng
Ngờ đâu người vẫn ngại ngần
Hiện về trong giấc ngủ mùi đớn đau

Anh thương yêu,

Mới đó mà đã ba mươi lăm năm trôi qua, kể từ lần cuối cùng chúng mình gặp nhau lân đầu tiên và cũng là lần cuối cùng ở vùng biển vắng, vùng biển chỉ tòan là những người lính thất thần vừa cùng với đơn vị từ những vùng cao nguyên di tản về, sau nhiều năm xa cách
Ba mươi lăm năm trôi qua rồi mà em không sao quên được bữa cơm ăn cùng với anh ở nơi đơn vị anh rút về; chưa bao giờ trong đời mình em có thể tưởng tượng ra những bữa cơm như thế- Những hạt gạo mốc xanh, những con khô chiên khi bỏ vào miệng đã mủn ra như bột và những cọng rau lang chấm mắm nêm đã trở -

Bữa cơm của anh Hai ( tiếng gọi thân mật và yêu thương của những người lính thuộc cấp gọi anh ) Bữa cơm của người chỉ huy cao nhất nơi đó lúc bấy giờ, bữa cơm mà sau ba mươi lăm năm vẫn bám theo em cả trong từng giấc ngủ - Chính bữa cơm đó đã nâng em đứng dậy, bước tiếp, ngay trong những khi thất vọng và khổ ải nhất của cuộc đời – Khi cô tiểu thư cay đắng nhận từng đồng xu từ tiền bán những miếng chuối chiên để đong từng kí gạo em vẫn tự an ủi mình rằng " vẫn còn ngon hơn những hạt gạo hẩm của bữa cơm hôm đó "

Anh thương yêu,

Sau bữa cơm, anh em mình đưa nhau ra bãi biển nắng và vắng tanh, ngồi nhìn những con sóng dập dềnh vỗ vào bờ và cùng nhau thinh lặng- Quả thật lúc đó em quá dại khờ, chẳng biết nói gì với anh, còn anh thì lại kể những chuyện vu vơ chẳng ăn nhập gì đến chúng mình- Bây giờ mỗi khi nhớ lại em vẫn tự trách móc mình vì cái tính nhút nhát ngu ngơ ngày ấy của chúng mình, khiến nên đời chia trăm nhánh khổ

Anh thương yêu,

Mới chỉ như một chớp mắt mà đã ba mươi lăm năm. Khoảng thời gian đủ dài để một người có thể tạo nên cho mình một sự nghiệp đồ sộ, nhưng đồng thời cũng đủ dài để nhiều mảnh đời phải tan như xác pháo ngày vu qui trong nước mắt của ai đó.

Hình như có quá nhiều mảnh đời thuộc thế hệ chúng mình gắn liền với nỗi đớn đau của một hạnh phúc không thành cùng với ngày tháng tư lịch sử đó- Chúng mình cũng không thể là một ngoại lệ, định mệnh đớn đau đã là như thế. . .

Anh thương yêu

Người ta bảo không ai tắm hai lần trên cùng một dòng nước, thế mà ba muơi lăm năm rồi em vẫn chỉ quẩn quanh trong ao tù nước đọng của đời mình. Ao tù với những con lăng quăng thi thỏang biến thành con muỗi đói vo ve bay lên châm chích vào thịt da làm nổi mẩn ngứa. Nhiều khi gãi đến rách da chảy máu khi con muỗi châm đúng vào nỗi đau nhắc nhớ lại một thời vàng son quá khứ

Anh thương yêu,

Ba mươi lăm năm đủ dài để một tên bần cố nông biến thành trọc phú. Một tên đồ tể trở thành triết gia với những nghĩ suy chắp vá, mượn vay. . . và cũng đủ dài để một trí thức câm nín trở thành kẻ tội đồ ngu muội. Nhưng liệu ba mươi lăm năm có đủ làm chết đi một tình yêu ngỡ đã phôi pha ?!

Ba mươi lăm năm có đủ làm những tàn tro bay lên lấp mù đôi mắt hay đám lửa nhỏ ủ dưới tro tàn lại có dịp bùng lên khi gặp cơn gió thỏang qua đời ?!

Em nhớ ngày xưa, khi học lớp đệ nhị ở trường Trinh Vương- Khi đọc quyển " Tiễn Tiễn Phi" của Quỳnh Giao, đám bạn Thanh Sinh Công đã ví em với nhân vật Phi Phi và một đứa bạn của em là nhân vật Thái.. . Chẳng hiểu đời của bạn em ra sao, còn đời em sao giống Phi Phi quá, chỉ có điều Phi Phi đã chết ở thể lý khi cô ta còn ở tuổi thanh xuân, còn em thì chết tận tâm hồn khi còn tuổi thanh xuân mà thôi

Anh thương yêu,

Năm nào cũng vậy, cứ bắt đầu tháng tư là em lại như con điên lên cơn, như người cùi đau nhức vào những đêm trăng, hồn em cũng nhức buốt thế đó . Tháng tư những kỷ niệm buồn đau dồn dập đổ về khiến đêm nào em cũng gặp ác mộng. Thậm chí em còn phải uống thuốc ngủ liều cao mà cũng không tài nào ngủ nổi, ngay cả viết cho anh vài hàng, viết như một thông lệ để nhắc nhở mình đừng bao giờ quên quá khứ mà năm nay em cũng không tài nào viết nổi.

Hôm nay đã là một ngày mới- Một ngày của " Lao động là vinh quang. . ." Một ngày với cái đầu vẫn chưa hết lùng bùng nhức nhối, một ngày với những cú điện thoại và email của bạn bè rủ nhau về QN họp mặt sau ba mươi lăm năm chia cách. .

Em viết cho anh đây, dù là những lời khùng điên không đâu, dù những lời vô nghĩa, rời rạc, nhưng dù sao cũng vẫn là những lời nhắc nhớ tình ta.

Em chúc anh sau ba mươi lăm năm lưu lạc vẫn cón được chút bình an trong tâm hồn.


Phạm Thiên Thu

   

Thêm bình luận
Xin các bạn vui lòng tôn trọng người đọc trong việc sử dụng ngôn ngữ khi viết lời bàn. Xin dùng tiếng Việt có dấu. Cám ơn!

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.