Còn mấy ngày nữa là hết năm. Năm mới đến rồi, lòng tôi thắt lại, hồn rổng không lãng đãng như lạc vào chốn vực sâu nghìn trùng kỷ niệm. Khói sương của hơn bốn mươi năm hiện về trong lạnh lẻo đìu hiu. Người ơi sinh nhật người nhằm vào ngày đầu năm. Tôi chưa hề quên, tôi chưa bao giờ bỏ sót một cây đèn cầy mừng sinh nhật. Bốn mươi cây nến dở còn đây trong chiếc hộp gổ người tặng tôi ngày chia ly. Còn chiếc ly ngày sinh nhật cuối năm bảy lăm, tôi gói kỷ bởi nét son môi người còn vương trên ấy. Đời qua nhiều gian nan, chân đi mòn mỏi trên biết bao dặm đường kiếm sống, tôi giử lấy,ôm ấp nó như bảo bối trong đời.

Con gấu bông tôi tặng ngày sinh nhật người còn giữ nó không? Hay đã tả tơi theo năm tháng phai màu. Ôi mà thôi còn nhắc nhớ làm gì khi cuộc đời sang trang, tôi người lạc loài mỗi người mỗi nẻo. Bên kia bờ đại dương có gì đó nói không? Bên này đất nước tôi khô giọt thương yêu tự lâu lắm rồi, Chỉ thấy người dưới lũng sâu nghìn trùng trắng xóa sương thời gian. Người bay lượn trong cơn hôn mê mỗi khi chiều xuống sương giăng đỉnh cô đơn.

Hôm nay trong phòng tối, tôi lặng lẽ đốt ngọn nến nhớ sinh nhật người. Chỉ có tôi và con chó nhỏ đang im lìm cọ mõm làm dấy lên nỗi man mác không tên. Người có nhớ sinh nhật người chăng? Tôi thì hẳn đã rồi. Tôi soi gương thấy mình tóc sương thảm não. Mong sao người sương tóc đừng phôi pha. Mong sao người đừng nhớ chuyện ngày xưa mà quên đi bổn phận...

Ngoài kia lạc loài bóng ai đó trong chiều xuống, trời đất ngày đầu năm mang nhiều sức trẻ, cái lạnh se của Đông tàn còn vương lại trong Xuân. Ngọn nến lung lay trên nền tường xanh, bóng dáng người như lung linh huyền thoại trên đó. Như nhảy như múa với bóng Xuân đang ca múa ngoài hiên. Con chó nhỏ hình như muốn chia nỗi cô đơn cùng tôi.Nó cứ quanh quẩn nhìn tôi bằng đôi mắt to soi bóng tối đêm đến. Chậm rãi đêm đần đến xua đi buổi chiều...

Ai đó ở hàng xóm mở khúc nhạc Xuân dịu dàng xoa dịu tâm tư. Trong căn phòng quạnh hiu này tôi đang ngân nga gậm nhấm nỗi tiếc thương. Tôi đặt tấm hình người dưới ngọn nến soi. Tấm hình đen trắng nhạt nhòa như màu thời gian qua tóc tôi. Vàng võ như một đời tôi vàng võ. Người cười trong ấy, nụ cười của một trời thương nhớ chẳng phai phôi. Tôi chết chìm trong nụ cười ấy như bao năm đã chết đi nỗiđau...

Tôi ôm con chó nhỏ vào lòng mà ngỡ là con gấu bông ngày ấy. Lông nó mượt mà êm êm ru cơn mơ vào đỉnh đèo sừng sững bóng thiên thu. Tiếng rên "ư ử" như hơi thở nụ hôn đầu. Nhớ quá là nhớ mái tóc ngày ấy ngọ ngoạy trên vai tôi. Tiếng thì thầm yêu xưa vang lên như tiếng chuông chiều vọng vẳng từ ngôi chùa cuối xóm. ngân nga, ngân nga...mà xoáy sâu tận cùng tâm hồn.

Những giọt mưa phùn nhẹ đang giăng ngoài trời như tơ giăng sợi nhớ. Tôi, chỉ mình tôi thôi với này đầu năm Dương lịch. Đã và đang ngồi khóc tuổi thơ qua. Cái tuổi thơ đã rời nguồn xuôi về biển bạc, trên đoạn đời ấy tuổi thơ càng lúc càng hút xa khỏi tầm tay. Người cũng xa nguồn nhưng diệu vợi mù tăm. Tôi mong ngóng như kẻ khờ cứ đăm đẳm nhìn vô định không hình.

Cây nến đã sắp tàn, giọt nến đọng trong bóng hình người ma quái hiện lên. Tôi có mê ngủ không nhỉ! Kìa người đang đứng đâu đó trên đỉnh cao bên bờ vực nhớ. Tà áo chia hai phơ phất, một vẫy chào, một ôm lấy dáng hình xưa. Huyễn hoặc và mờ ảo như cõi thiên tiên. Rồi sương giăng gió cuốn, rồi ảo ảnh dần tan để lại đây vách tường xanh xao như nỗi nhớ tôi xanh xao.

Năm Mới 2016
Thiên Di Phạm Văn Tòng.
Thêm bình luận
Xin các bạn vui lòng tôn trọng người đọc trong việc sử dụng ngôn ngữ khi viết lời bàn. Xin dùng tiếng Việt có dấu. Cám ơn!

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.