Anh thương yêu,

Mới đó mà đã tròn một năm chúng mình hội ngộ nơi xứ người, một cuộc hội ngộ thật bất ngờ và đáng ngạc nhiên vì BTC tụi em đã tưởng là không thể thực hiện được ở ngôi trường đã huấn luyện cho KQ/VNCH mười hai màu nón trực thăng, “US Army Aviation Center Fort Rucker,Alabama” . . . và cũng không ngờ là đã có nhiều niên trưởng của những phi đoàn trưc thăng được nhiều người biết đến đã tham dự, cho dù sức khoẻ của các anh cũng đang dần yếu đi cùng năm tháng, ví dụ như Phi đoàn 219, phi đoàn hình như ngày xưa chuyên thả toán, và nhất là những anh em mình ở tận bên VN, dù cho khó khăn về nhiều phương diện, cả vật chất lẫn tinh thần nhưng cũng đã cố gắng làm một chuyến viễn du xứ người để về thăm lại trường xưa, và cho dù không đông như hội ngộ của liên khoá, nhưng rất đầm ấm yêu thương và đến tận hôm nay vẫn còn nhiều anh em phone cho em nhắc lại những ngày cùng nhau ở Fort Rucker, và hỏi em sao không tham dự liên khoá 72- 74 ở Portland, em đành cười trừ chứ biết nói sao. . .

Lẽ ra đã viết cho anh từ hai tuần trước nhưng những bận rộn bất ngờ đã khiến em không tài nào mở được computer nữa chứ đừng nói là viết, thế nhưng cũng hay, vì như thế thì hôm nay lại có dịp “ báo cáo” đầy đủ hơn về những chuyện đã xảy ra trong những ngày cuối tháng 10 này, phải thế không anh

Năm nay đã gần cuối tháng 10 mà trời Cali vẫn còn nóng, có hôm nhiệt độ lên tới 98 luôn ( dĩ nhiên là độ F, chứ mà độ C chắc dân Cali thành món rôti thơm phức rồi), có những hôm kèm theo gió Santa Ana hanh khô nữa đó, những hôm như thế em lại nhớ mùa gió lào của Qui Nhơn xưa, cái nóng hầm hập đó luôn làm hai mắt em muốn sụp xuống, nhưng ngủ thì lại không được, tóm lại là cái nóng khó chịu, nhưng cũng khiến cho người ta cũng khó quên được QN mỗi khi nhớ tới, phải thế không anh ???

Hôm thứ tư 19/10 vừa qua thày Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh ( tác giả Đời Phi Công) đã được nhận Bí Tich Thánh Tẩy tại nhà thờ ở Huntington Beach đó anh, thánh lễ đồng tế do Đức Cha Mai Thanh Lương chủ tế, khoảng hơn trăm quan khách tham dự, nhà mình có mỗi Trân là đi hát lễ vì em thì phải đón PT và TL đi học về ( Thánh Lễ tổ chức vào giờ mà khó ai có thể tham dự được 14g30, em không hiểu lý do tại sao các cha lại chọn giờ này, thế nên em không tham dự Thánh Lễ được, dù đã có lời mời từ gia đình thày, thật cũng đáng tiếc, phải thế không anh, năm ngoái thày cũng vì lý do sức khoẻ nên đã không có mặt ở Hội Ngộ Fort Rucker với chúng ta dù đã book vé máy bay, em nghe nói việc thày vào đạo Công Giáo cũng xôn xao lắm, hình ảnh được đưa lên trang mạng quá trời ( em thì anh biết đó, chẳng có thời gian để ngủ chứ nói gì lên mạng, dĩ nhiên em chỉ nghe bạn bè nói lại mà thôi)

Thật ra tháng 10 này cũng nhiều chuyện để kể anh nghe đó, thế nên có viết cho anh trễ cũng là hay phải không. Cuối tuần lễ thứ ba của tháng 10 này trường PT tổ chức cuộc thi “pumpkin run”, cả nhà mình “tứ đại đồng đường ” cùng đi tham gia với cậu ta, nhiều gia đình có ông bà cha mẹ cũng đi hỗ trợ cho con cháu nhưng chỉ có nhà mình là có bà cố gần trăm tuổi đi thôi, năm nay trường chọn màu áo vàng, và còn thêm cape cho các cô cậu nhóc con . .. Nhà mình thì ba mẹ PT và TL làm volunteer, đứng phát nước cho các vận động viên nhí, và đánh dấu vào thẻ của các nhóc xem chạy được bao nhiêu vòng, khi chạy thì các phụ huynh cũng chạy theo với con mình, Bảo Lam thấy mọi người chạy cũng nhào ra chạy theo, . . .và cũng vì nhỏ này “quậy” quá chừng luôn, cái gì thấy cũng cho tay vào phá nên dĩ nhiên là em phải “hộ tống” nhóc Ông thày hiệu phó và cô phụ trách cuộc thi, mặc trang phục hình quả bí đỏ, cầm cây đuốc bước những bước chân ngộ nghĩnh theo điệu nhạc trước mỗi vòng thi của từng cấp lớp, mấy thày cô khác cầm súng phun bong bóng savon, và BL thấy bong bóng savon là nhào ra, em phải chạy theo chứ sợ nhóc ta làm vướng chân người khác, và bị va té nên em cũng phải chạy theo hụt hơi luôn là vậy . . .

Dĩ nhiên cuộc thi chạy theo từng cấp lớp, và càng lớn thì vòng chạy càng rộng thêm ra . . . Sau cuộc thi chạy là đến tuần lễ “ Red Ribbon Week”, ngoại trừ ngày thứ hai là mặc Uniform bình thường của trường, thứ ba dùng “red Tie” thay vì màu xanh dương đậm ( đồng phục của trường”, thứ tư là ngày “ crazy hair”, các cô cậu làm đủ kiểu tóc ngộ nghĩnh trên đầu mình, tuy nhiên không được phép nhuộm tóc thôi . . . Phúc Thiên nhà mình lấy thun cột thành từng túm tóc nhỏ và sau đó cài một rừng hoa cúc bằng vải đủ màu lên đầu, vào trường, ông thày hiệu phó vừa thấy nhóc ta là cố gắng nín cười, trông ông thật ngộ với khuôn mặt cố vờ nghiêm trang đó, có cô bé dùng chai cocacola nhựa bỏ hết tóc vào, cho đầu chai dốc xuống và cạnh bên là một chiếc ly nhựa màu đỏ, các cô cậu bé tha hồ “sáng tạo” đủ kiểu tóc cho mình. Hôm sau nữa thì các cô cậu học trò mặc áo đỏ đến trường . . .Đến thứ hai là ngày Halloween, khu nhà mình mới dọn đến tưởng là đông người Việt chắc không có trò “Trick or Treat ”như khu nhà cũ ( có người Mỹ và Mễ, và nhiều nhà trang trí các bộ xương lủng lẳng, những nấm mộ giả như nghĩa trang trước sân nhà) có ngờ đâu các gia đình người Mễ kéo đến nhà mình quá trời đông, mỗi nhóm cả chục người, lớn bé ( cha mẹ dắt con đi) nên cả hai bịch kẹo chocolate to đùng mua ở Costco và mấy giỏ kẹo nhỏ Holly mua cho mấy đứa nhỏ đều hết sạch, nhà mình thì mấy nhỏ đâu có quen ăn kẹo nên lũ nhóc chỉ ham đi chơi chứ không thích kẹo . . . Hôm chủ nhật và thứ bảy ba mẹ tụi nhỏ đưa chúng đi chơi ở Pumpkin Patch, cưỡi ngựa thật và cho dê, cừu, lạc đà ăn, năm nay có cả mấy chú heo ủn ỉn và chị gà mái mập ú đi không nổi, cả đám gà tây, ngỗng, vịt cũng tham gia hội chợ cho thêm phần nhộn nhịp . . . Bảo Lam chẳng biết sợ gì, cứ kéo đuôi hết con dê lại tới con cừu, cầm từng nắm thức ăn đút vào tận miệng máy con thú, mãi cho đến khi cô bé túm đuôi một chú dê, mấy chú dê khác nhào vô dành ăn và một con dê húc sừng trúng vào má cô bé, đau quá khóc thét lên thì mới kéo được cô bé ra khỏi cái đám lùng nhùng thú vật đó được

Anh thương yêu,

Thế đó mà lại gần hết tháng 11 rồi em vẫn chưa viết xong thư cho anh, tháng 11 năm nay thật nhiều chuyện để lưu tâm bàn tán, cả cãi nhau vì bất đồng ý kiến, anh biết tại sao không ? Hỏi thế thôi chứ không nói thì chắc anh cũng biết là vì bầu cử tổng thống Mỹ, đâu chỉ ở nước Mỹ, cứ mỗi lần bầu cử Tonton của Mỹ là cả thế giới quan tâm, em nhớ hồi còn học trung học, có lần thày dạy sử địa của em nói, làm Tổng Thống Mỹ giống như làm Tổng Thống gần hết Thế Giới nên ai cũng quan tâm . . . Chỉ nhà mình không thôi, ngoài việc đồng ý bầu giống nhau về những dự luật cũng như bỏ phiếu cho GSV Andrew Đỗ, còn bầu tonton thì cũng chia hai phe, đám nhỏ thì Dân chủ, đám già thì Cộng Hoà, có hai người già trong nhà chưa có quốc tịch nên chưa đi bầu nhưng cũng rộn ràng cãi cọ nhau vì người chọn Cộng Hoà, người bênh Dân Chủ . . . tức cười lắm đó anh. Em thì thấy, người nào họ cũng vì đất nước là tốt rồi, có lắm chuyện mấy hôm nay đọc email mọi người gửi đến thấy cũng đủ thứ để suy nghĩ, nói ra thì chỉ tổ cãi cọ, cũng chẳng ích gì cho gia đình hay bản thân mình, cũng chẳng chết thêm thằng tàu phù nào hay đuổi được thằng Formosa ra khỏi đất nước Việt Nam của mình mà chỉ tổ ồn ào nhà cửa, anh có thấy như thế không ??? Em thì nghĩ, hãy đợi đấy, cái điều Trump vung vít trước bầu cử và những điều thực hiện sau khi trở thành TonTon chắc chắn phải khác nhau, bởi vì chẳng lẽ Cabinet của ông ta lại để cho nước Mỹ trở thành chú hề trước thế giới, với em thì mọi việc hãy còn ở phía trước, và như lời chú thỏ : “ sói, hãy đợi đấy”

Anh thương yêu,

Tháng 11 có ngày Nhà Giáo, em cũng quên mất luôn vì từ ngày qua đây là “mất dạy” luôn nên đâu còn nhớ gì nữa. Cũng may còn có vài cô cậu học trò cũ còn nhớ tới mình nên email thăm hỏi, có Facebook nên bạn bè chúc mừng, nếu không chắc em cũng quên tuốt ngày tháng đang dần trôi, thỉnh thoảng soi gương thấy tóc thêm vài sợi bạc . . . Năm nay với em có hơi thấy đáng nhớ chút là ngày 20/11 lại là ngày đặt viên đá đầu tiên, khởi công xây dựng tượng đài Vua Quang Trung, anh hùng áo vải cờ đào của dân tộc

Tháng 11 cũng là tháng tưởng nhớ những người thương yêu đã khuất, tháng của các Thánh Tử Đạo Việt Nam, em nhớ quá những thày cô đã khuất, soeur Gabriel Phi Hường, Cha Hoàng trọng Xuân, sr Clement, sr Madeleine, thày Giác, thày Quan, thày Tú, thày Viên, thày Ba . . . và bao nhiêu thày cô, bao nhiêu bè bạn đã từ giã cuộc đời này trong âm thầm, lặng lẽ ở nơi nào đó . . . em thầm cầu mong cho tất cả được bình an nơi cõi khác, một cõi mà mình không thể hình dung như thế nào nhưng có lẽ không có những muộn phiền, khổ đau như thế giới chúng mình đang sống

Thôi em ngừng đây, cầu mong anh luôn bình an

  Phạm Thiên Thu
Thêm bình luận
Xin các bạn vui lòng tôn trọng người đọc trong việc sử dụng ngôn ngữ khi viết lời bàn. Xin dùng tiếng Việt có dấu. Cám ơn!

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.