Anh thương nhớ,

Vừa xong Thanksgiving là mùa Giáng sinh xôn xao lại đến. Đi nơi nào cũng nghe rộn ràng tiếng nhạc “ Jingle Bell, white Christmas, The first Noel, Oh come all ye faithful” và nhất là những bản nhạc của ABBA, khiến nên em nhớ quá những ngày xưa thân ái nơi quê nhà xa lắc, đến tận nửa vòng trái đất . . .Nhớ thương vô cùng về khung trời dấu yêu của những ngày còn bé, nhớ bài hát được NS Anh Linh phổ từ bài thơ Niềm Tin của chú Hậu nhà mình ( nhà thơ Nhất Tuấn). Nhớ vô cùng khung trời Đà Lạt với những buồi tối mù sương, ngồi với bạn bè nơi quán nhỏ gần cuối đường Nhà Thờ Con Gà, nhâm nhi ly sữa đậu nành thơm mùi lá dứa và hơi ấm nồng phả ra mỗi khi nuốt từng ngụm sữa. Nhớ cả những buổi tối lạnh mùa đông đi bộ lang thang qua khu chợ hoà bình, kéo lê đôi chân đã hơi mỏi ra nhà thuỷ tạ ngồi ăn kem mà run cầm cập với nhau, cười với hai hàm răng cắn vào nhau vì lạnh,
nhớ quá những lời thơ

Lại một Noel nữa
Mấy mùa Giáng Sinh rồi
Anh ở đồn biên giới
Thương về một khung trời

Chắc Đà Lạt vui lắm
Mimosa nở vàng
Anh đào khoe sắc thắm
Hương ngào ngạt không gian

Mấy mùa giáng sinh trước
Chỗ hẹn anh chờ hoài
Lần này không về được
Hồi hộp đợi tin ai

Em biết cho đời lính
Nắng sớm với sương chiều
Gió rừng rồi mưa núi
Cũng làm anh vui nhiều

...

Lời thơ gợi nhớ một thời tuổi trẻ của chúng mình, của bao nhiêu thế hệ đã bỏ quên tuổi thanh xuân, để lại sau lưng những niềm vui, những ước mơ, khát vọng và cả tương lai, chỉ với ước mong : “ngày nao khi đất nước hết binh đao, giữa đoàn hùng binh có tôi đi hàng đầu, trở về thành đô nắm tay ta mừng nhau . . .” như NS Mạnh Phát đã viết trong bài “Biệt kinh kỳ ” mà em đã được nghe ngay từ ngày mới học lớp Nhì, thật ra, ngày đó các anh đâu phải ước muốn đi hàng đầu, mà chỉ mong cho quê hương thanh bình, tất cả chúng ta, mọi người dân đất Việt, nào có ai muốn binh đao lửa đạn đâu anh nhỉ . . .

Anh thương yêu,

Năm nay có vẻ như trời Cali lạnh hơn thì phải, dĩ nhiên mùa đông nên ngày ngắn, thế nên, có những hôm mới hơn bốn giờ chiều mà trời đã tối, gió lạnh khiến lòng người đang không có chút niềm vui lại càng thêm buồn bã và nhớ quá Việt Nam, đặc biệt là những khung trời mình đã từng đi qua, gửi lại đó một chút kỷ niệm thời ấu thơ hay thời thiêu nữ, nhất là nơi ở đó gói ghém mối tình đầu thơ dại, hay một thời có nhiều chàng chiều chiều ca bài “ em tan trường về anh theo Ngọ về . . .” hoặc nơi nào đó mình đã gửi lại phần đời lâu nhất, đắng cay và khốn khổ nhất . . . Em nghĩ có lẽ là như thế thật anh ạ.

Thành phố mà em luôn nhớ về nhất, cho dù không phải là nơi ở lâu nhất, cũng chẳng phải là quê hương, nhưng mỗi lần “ NHỚ ” là một lần ray rứt xót sa, cho dẫu nơi đó em đã có nhiều kỷ niệm đẹp và buồn ít hơn vui, đó cũng là nơi bắt đầu cho một tình yêu, một puppy love, một chuyện tình cũng không mấy gì vui nhưng mãi đến bây giờ, khi tóc đã phai xanh em vẫn còn hoài một trời thương nhớ : Quy Nhơn dấu ái ...

Anh thương yêu,

Em sẽ kể anh nghe những ngày tháng cũ của chúng mình, khi em còn là một con bé với đôi mắt xoe tròn và được lũ bạn cùng lớp gọi là “ con nhỏ Sài Gòn” vì lúc đó em vừa ở Sài Gòn chuyển ra QN trên chuyến xe lửa, về ngôi nhà ba em vừa thuê được trong ,một con hẻm nhỏ đường Nguyễn Huệ, phía trước đường bên kia là con hẻm rộng dẫn vào xóm biển, ở đó có ngôi trường của anh Hai Ngô (sau này em có học luyện thi và học hè môn toán và anh văn ở đó), nơi đó có những ông thày mà không hiểu sao tụi em lại chỉ gọi bằng anh : anh Bốn, anh Hai Ngô, anh Phi ... ( và ai nữa mà lâu ngày quá em không còn nhớ), gần đó có nhà con nhỏ bạn tên Liên, em nhớ nhỏ có hai ông anh tên Bình và Thọ, nhà chỉ có bốn mẹ con, không thấy có Ba, nó hay rủ em ra nhà tập múa những bài hát lạ hoắc, em cón nhớ lời một bài “ánh xuân về tràn dâng nắng mới, tơ trời mừng xây gió mới, ngàn đoá hoa mừng chào đời . . .” em cũng không hiểu sao học cùng lớp mà con nhỏ này có vẻ khôn hơn em rất nhiều, sau này khi em đã vào trung học thì mẹ em mua được ngôi nhà bên đường HBT, và em không học chung với nhỏ nên cũng không biết giờ này nhỏ ở đâu, vả lại khi lớn hơn một chút, có những người bạn mới thì em quên mất nhỏ, sau này suy nghĩ lại thì hình như nhỏ này có ba tập kết, những bài hát nhỏ tập cho em là những bài của thời kháng chiến . . .

Ngoài nhỏ bạn đó ra thì đám con của bà chủ nhà lúc đó cũng là bạn đi xem ciné với em vào những hôm rạp chiếu giá đồng hạng ( em nhớ hình như là chiều thứ năm hàng tuần, lúc đó chưa có rạp Lê Lợi), và cái đám con bà đó cũng đáo để hay trêu chọc em, nhất là thằng Sơn, cái thằng bằng tuổi em đó, lần đầu tiên khi em đi với chúng nó, cũng là lần đầu tiên em gặp một nhân vật mà sau này em không thể nào quên khi nhớ về Qui Nhơn, khi đã chuyển hẳn vào Sài Gòn, mỗi lần hè về QN chơi lúc nào em cũng đi tìm để chỉ nhìn ông ta mà thôi, anh biết ai không Ông Tám Khùng đó, ông ấy như một nhận vật rất riêng của QN, ai có lần ở QN chắc không thể nào quên được. Em nhớ có lần mấy người lính tinh nghịch gửi ông lên xe đò đi qua tỉnh khác, vậy mà không hiểu sao ông lại cũng lò dò về lại được QN, chỉ nghe nói gia đình ông cũng thuộc hàng khá giá, tìm đưa ông về nhà nhưng rồi chỉ vài hôm ông lại bỏ nhà ra đi, không nghe ai nói gì về nguyên nhân việc ông bị điên ( vì em nghĩ chẳng thể nào một người khi ra đời đã bị điên từ khi đó, nhưng cũng không sao, điên mà không làm hại ai là được rồi phải không anh. Lần đâu tiên tụi nó bảo em chọc ghẹo ổng, em cũng chẳng còn nhớ tụi nó bảo em nói câu gì, em chỉ thấy ổng cầm viên đá lên và la : “cha mày dzợ”, tụi nó ù té chạy và ré lên cười, em sợ quá vừa khóc vừa vội chạy theo, lúc đó em cũng không hiểu câu mà tụi nó xem như câu chửi của ổng có nghĩa là gì, sau này mới hiểu ý tụi nó nói “ cha mày dzợ” là ổng chửi cái đứa trêu chọc ông, gọi nó là “vợ”.

Đúng là trẻ con, nhưng từ đó trở đi em rất sợ ông Tám, cho dù lúc cầm cục đá ổng chẳng ném đứa nào, chỉ rượt theo và cầm đá tự đấm vào ngực và la lên cái câu như “ slogan” của riêng ông : “Cha Mày Dzợ”mà thôi. . . Sau này khi em lớn thì ổng lại khác đi rất nhiều, không còn dùng cái câu chửi quen thuộc, thay vào đó là việc,mỗi khi nhà ai có đám tang là thấy ông ấy đến, mua hai chai bia, bó hoa , nhang đèn . .. Và không hiểu khăn tang ở đâu mà ông ấy lại quấn ngang đầu, vào nhà quỳ lạy trước hòm. . . Không biết sau năm 1975 ông Tám lưu lạc chốn nào, giờ này chắc là ông đã chết . . . Mỗi lần nhớ về Qui Nhơn với vô vàn kỷ niệm, ai nói em khùng thì đành chịu chứ thật lòng trong nỗi nhớ không rời của em vẫn luôn có hình ảnh ông Tám, em không muốn thêm chữ Khùng vào tên ông, vì mỗi khi nhớ tới ông thì em vẫn nhận ra nơi ông điều gì đó rất Người, rất Nhân từ nữa là khác. . .

Anh thương nhớ,

Tháng 12 này quá nhiều chuyện để kể anh nghe. Chiều thứ bảy 10/12 Liên đoàn Hướng Đạo Thăng Long tổ chức mừng Noel sớm, hôm đó có một em được nhận lãnh “Bằng Rừng” và bốn em nhận danh hiệu “ Đại Bàng”, có nhiều trưởng các đoàn khác đến tham dự, thật cảm động khi Ban Điều Hành Hướng Đạo Hoa Kỳ xuống tham dự và thực hiện các nghi thức cho các em, phụ huynh của từng em lên phát biểu, bản thân các em cũng lên phát biểu cảm tưởng, dễ thương nhất là có nhiều em không nói rành tiếng Việt nhưng cũng cố gắng phát biểu bằng tiếng Việt, dù rất ngọng ngịu . ..

Thấy cả buồn vui lẫn lộn anh ạ, vui vì cho dù các em sinh trưởng bên này nhưng vẫn cố nói tiếng Việt, và cũng buồn vì các em hầu như nghe được tiếng Việt, nhưng không viết được, nói được và hiểu được . . . Rồi đây đất nước mình sẽ ra sao, khi các em chỉ nghe và nói lưu loát tiếng Anh, các em bé VN thì lại học tiếng tầu phù . . .“Tiếng Việt còn, Nước Việt còn . . .” Sẽ còn không, khi người Việt không còn hiểu Tiếng Việt, hoặc nói một thứ Tiếng Việt nghèo nàn và thô thiển ???

Tối thứ tư 14/12, trường Phúc Thiên tổ chức đêm nhạc Giáng Sinh, lớp nào cũng trình diễn riêng một bài, ngoài hai bài khai mạc và kết thúc của học sinh toàn trường. Lớp không đông lắm, mỗi lớp chỉ tối đa 12 đến 13 em nên tất các học sinh dù hát hay hoặc không cũng đều có cơ hội cùng lên trình diễn, hát và làm cử điệu theo nhạc, anh PT nhà ta cứng còng, ốm nhom nên nhún nhảy rất buồn cười . . . nhỏ em Bảo Lam nghe nhạc nhún nhảy còn hay hơn nhiều . . . Năm nay PT muốn quà ông Noel nên cũng hăng hái giúp ba ngoại làm việc nhà, thật ra tập cho nhỏ ta làm thôi chứ, nó làm em còn phải dọn lại mệt hơn, nó thích hút bụi ( ba nó mua cái máy nhỏ hơn, vừa tầm tay nên nhóc ta khoái chí lắm, lúc nào cũng đòi hút bụi ) . . . Em thì đủ thứ việc phải làm, ngoài cô cháu lúc nào cũng “ Thưa ngoại . . .” kèm theo là đủ thứ yêu cầu và những câu nói như là ngoan lắm, ví dụ như : “ ngoại mệt, tay ngoại đau, tay ngoại yếu, đánh răng, răng sâu, ăn kẹo hư răng . . . “ là cả một serie những chuyện phá phách không tài nào tưởng tượng nổi . . . có điều phá xong hỏi ai làm thì trả lời ngay : “ Bảo Lam quậy . . .”, vừa cầm cây rọi lên là ôm chầm lấy ngoại, đu chặt cứng và mếu máo : “ ngoại đánh con đau . . . con đau quá bà ngoại ơi ” dù thật ra là chưa đụng chút nào tới cô nhỏ

Anh biết không, bên này Giáng Sinh là dịp tặng quà cho bè bạn và cho cả người nghèo nên em gói quá muốn rời rã cả tay mà chưa xong đó. Thôi em ngưng để đi gói quà tiếp cho kịp, còn kiểm lại danh sách xem còn thiếu ai chưa mua quà cho họ.

Chúc anh và các con bên đó một mùa Giáng Sinh an bình nhé

  Phạm Thiên Thu

Viết Lời Bàn

Xin các bạn vui lòng tôn trọng người đọc trong việc sử dụng ngôn ngữ khi viết lời bàn. Xin dùng tiếng Việt có dấu. Cám ơn!

Mã sỗ
Refresh

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.