Anh thương yêu,

Thời gian qua nhanh quá phải không anh, mới đó mà đã đến Nguyên Tiêu, rồi lại Valetine nữa chứ, năm nay em già quá rồi thì phải, làm gì cũng thấy mệt, chuyện gì cũng muốn hẹn lại, cho dù em là chúa ghét “chuyện hẹn hò”, thế mà em lại cứ tự ca bài “ em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé” hoài hoài mới chết chứ . . .

Lẽ ra thư này phải viết từ đầu tháng Giêng để kể anh nghe những ngày đầu năm ở xứ người, rồi Tết Nguyên Đán của người Việt xa xứ, vậy mà cho đến tận bây giờ là Nguyên Tiêu và vài ngày nữa lại Valentine . . . Thôi thì cho em gom lại nhé : Tết Tây, Tết Ta, Valentine : Ba xôi nhồi một chõ nhé anh, cũng được mà phải không, giống như má ngáy xưa mỗi lần đám giỗ, chỉ có một chõ mà đủ ba màu xôi, xôi lá cẩm tím màu trời chiều, xôi gấc pha màu nắng sớm và xôi lá dứa màu xanh lá dịu dàng . . đồng ý vậy nha

Bây giờ thì nói về Tết Tây nhé, như anh đã biết, Noel và Tết Tây năm nay đều rơi vào ngày Chủ Nhật nên dường như những party cũng rộn ràng hơn thì phải. Trường Phúc Thiên có một buổi trình diễn nhạc Noel rất dễ thương, như em đã nói với anh trong thư trước rồi đó. Thật ra mỗi lần lễ lạc ở bên này em đếu thấy rất buồn, cho dù ở đây họ tổ chức rất tưng bừng, anh biết đó “ người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”, có lẽ anh sẽ hỏi tại sao buồn phải không, em buồn vì từ khi qua đây, chỉ có mỗi năm đầu tiên em được đi lễ nửa đêm ở nhà thờ Westminster với Hà Nga, cho dù trời đêm đó giá lạnh, hai chị em cũng cảm thấy lạc lõng trong cái náo nhiệt của thiên hạ, nhưng cũng không cô đơn vì có nhau, và cùng nhau nhắc đến những Noel xưa của Trinh Vương, của Quy Nhơn, của một thời áo trắng sân trường . . .

Anh thương yêu,

Em lại lan man nữa rồi phải không anh, nói về Tết Tây vậy mà lại nhớ về Noel, nhớ Quy Nhơn . . . thôi quay về đây nhé . . . Tết Tây bên này ngoài tiệc tùng, thiên hạ bên này còn đón chờ những trận Super Bowl, em thì không rành, nên không thích coi chút nào, thế nên chằng biết gì để kể anh nghe . . . , tuy nhiên ngoài Super Bowl ra thì Lễ Hội Hoa Hồng vào đầu năm cũng là một điều đáng để kể phải không anh. Lễ hội được tổ chức tại thành phố Pasadena của California hàng năm với những chiếc xe kết hoa khổng lồ với những hình biểu trưng cho từng đơn vị tham gia, ngoài ra còn có những ban nhạc của các trường hay của thành phố tham gia biểu diễn, cùng với các cô gái múa cờ, ban nhạc đông cả trăm người (hình như phải đạt một số lượng vận động viên theo yêu cầu mới được biểu diễn đó anh.) Năm nay là lễ hội lần thứ 128, và là một năm vô cùng đặc biệt vì lễ hội Hoa Hồng luôn luôn tổ chức vào đúng ngày 1/1. Ngày bắt đầu cho một năm mới, riêng năm nay lại tổ chức vào ngày 2/1. Có nhiều người không biết, ngay cả mấy đứa nhỏ nhà mình cũng cãi là mẹ nói sai vì không bao giờ lễ hội lại tổ chức vào ngày nào khác ngày 1 Tây cả, thế mà năm nay không tổ chức vào ngày mùng một được anh có biết tại sao không ? chả là năm nay Têt Tây rơi vào ngày Chúa Nhật, là ngày Thánh Lễ tại các Giáo Đường được cử hành, chuông nhà thờ sẽ đổ để báo hiệu giờ lễ, tiếng chuông sẽ làm các chú ngựa hoảng sợ, và tiếng nhạc biểu diễn sẽ ảnh hưởng đến việc Thờ Phượng nên buộc phải chuyển qua ngày 2/1 thôi, có lẽ đây cũng là chuyện hiếm hoi vì hình như từ trước đến giờ chưa bao giờ xảy ra thì phải. Năm nay có những chiếc xe hoa khổng lồ, mang theo hình ảnh và sắc thái riêng của từng đơn vị tham gia. Em thấy có chiếc xe hoa thật dài, trong đó có một bồn nước lớn và dài, có những chú chó cứu hộ bơi trong đó, cùng với những nhân viên cứu hộ đang tắm cho các chú chó, noi' chung thì rất nhiều điều đáng nhớ mà cái đầu già nua của em cứ tưởng mình ngon lành lắm, tưởng mình nhớ hết mà đâu phải vậy, giờ thì quên hết trơn rồi . . . Nhiều khi em thấy bực mình vì cái tật hay quên của mình, nhưng cũng có lúc lại thấy, quên vậy lại đâm hay ra anh ạ, vì đỡ phải nhức đầu, đỡ phải đôi co phiền phức vì những chuyện không đâu, cứ như vậy cho nhẹ lòng, tựa như chó cứ việc sủa bóng, sủa trăng hay sủa ma, còn mình cứ việc đi theo đường của mình . . .

Anh thương yêu,

Ngày đầu cùa năm Dương Lịch cũng là sinh nhật của Bảo Lam, năm nay chỉ dành cho các cô cậu nhóc thôi, người lớn chỉ là phụ nên hôm đó cả một nhà trẻ con, vui ơi là vui, nhưng cũng ồn ơi là ồn, tiếng máy bơm của Jumper, tiếng hò hét và cả tiếng khóc của lũ nhóc khiến cho không khí trong nhà nóng lên cho dù ngoài trời cũng hơi có chút gió lạnh, năm nay cô bé đã lên ba rồi, hết hè là đi pre-school, em sợ cô nhóc này đi học là quên hết tiếng Việt, vì anh nó lúc nhỏ chỉ cho coi Baby Einstein, chỉ có hình và nhạc, còn nhóc Bảo Lam thì thích coi film Peppa Pig nên nói tiếng Anh và hát tiếng Anh luôn, em dạy đếm tiếng Việt chỉ đến số 5 thôi, số sáu là nhóc đếm Six, seven . . . cả màu sắc cũng vậy . . . mà nhỏ Bào Lam tính nó cương quyết chứ không như Phúc Thiên nên sửa lại rất khó, cũng chẳng biết sao đây . .

Năm nay bên nhà Tết có gì lạ không ? Bên này thì cũng như mọi năm, Hội Chợ Tết Sinh Viên, diễn hành xe hoa, chùa chiền đón tết đốt pháo tưng bừng . . . Em không đi đâu cả, ở nhà giữ chùa cho tụi nhỏ đi chơi, vì năm nay tết vào ngày cuối tuần nên người Việt mình có vẻ vui hơn vì được nghỉ đón Tết. Trường Phúc Thiên cũng hay lắm đó anh, Ngày mùng Ba Tết các thày cô người Mỹ cũng mặc áo dài khăn đóng, dĩ nhiên không phải là tất cả, nhưng những thày cô mặc áo dài khan đóng có vẻ vui lắm, khuyến khích học trò gốc Việt mặc Quốc Phục Việt Nam, trường tổ chức múa lân, do các học trò đảm nhiệm, sau đó là ăn trưa chung cho cả trường với những món ăn thuần tuý VN do hội phụ huynh học sinh phụ trách. . .

À, Nguyên Tiêu năm nay, nghe nói bên đó hội nhà văn cũng tổ chức lễ hội Nguyên Tiêu ở sân Văn Miếu, thật tức cười cho lễ hội khi câu thơ của cụ Nguyễn Du trong truyện Kiều ai cũng thuộc như “Trời còn để có hôm nay/Tan sương đầu ngõ, vén mây ngang trời” . . . lại ngang nhiên bị viết thành “đời còn để có hôm nay . . .” hay hình của nhà thơ Yến Lan thì ghi là Hàn Mặc Tử, chân dung cụ Chu văn An ( đời nhà Trần) bị ghi thành cụ Cao Bá Quát ( đời nhà Nguyễn), chân dung được ghi là của cụ Nguyễn Khuyến, thực ra là cụ Phan Thanh Giản, mang tiếng là Hội nhà văn mà sao lại bé cái nhầm thế không biết, chả trách chân dung ông chủ tịch va phó chủ tịch hội còn đang hít thở sờ sờ ra đó mà ảnh lại viền đen như hình trên bàn thờ nhà đám, xem qua hình ảnh thật buồn quá sức.

Em đã có lần ghé qua Hà Nội và ghé vào Văn Miếu vào mùa thi, trời ơi bao nhiêu là sĩ tử Việt nam thời nay xì sụp lạy để cầu các ông thầy tầu phò hộ cho thi đậu, em thấy buồn vì không có hình các bậc học giả Việt Nam, tại sao họ không thờ cụ Chu Văn An, cụ Nguyễn Trãi, cụ Lê văn Thịnh, cụ Võ Trường Toản, cụ Nguyễn Đình Chiểu và còn bao nhiêu là thần đồng nổi tiếng của Việt Nam nữa chứ, sao lại cứ phải là Khổng, Lão . . . đồng ý đó là các bậc học giả, nhưng Việt Nam cũng đâu phải là không có . . . Buồn thay, buồn thay

Anh thương yêu,

Hôm nay là Valentine ở bên này, trễ hơn bên đó 15 tiếng đồng hồ, trường Phúc Thiên có ăn mừng Valentine, nhà mình phụ trách trái cây cho các cô cậu nhóc, sáng phải đi chợ sớm mua trái cây về cắt sẵn các loại cho vào khay để 11g trưa đưa vào trường. Buổi chiều sau giờ tan sở mọi người rủ nhau đi ăn thì phải, mấy người bạn bên này cũng rủ đi ăn tối, nhưng em không đi vì đang khi không thì lại cảm cúm, vả lại hôm nay mà đi thì xếp hàng chờ chắc cũng rã cả chân, và còn kẹt xe nữa chứ . . . chiều nay khi em đi đón Phúc Thiên mới thấy dòng xe sao mà dài bất tận thế không biết. Gần nhà mình là chợ Stater Bros, bên ngoài có mấy người Mexico bày bán hoa làm em nhớ Valentine ở VN, đám sinh viên học trò em ở trường ĐHSPKT và trường Q.Y năm nào cũng rủ nhau mua hoa bày bán trước cổng trường. Thương học trò nghèo làm thêm đủ thứ nghề ngoài giờ học để kiếm tiền đóng học phí, thương nhớ quá VN

Thôi em ngừng đây, nhức đầu nữa rồi. chúc cả nhà bình an nhé

Em

  Phạm Thiên Thu
Thêm bình luận
Xin các bạn vui lòng tôn trọng người đọc trong việc sử dụng ngôn ngữ khi viết lời bàn. Xin dùng tiếng Việt có dấu. Cám ơn!

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.