Sáng Tác

Tặng Phạm Thiên Thu

Hình như nắng của mùa xuân cũ
Lay hồn ta thức giữa tàn đông
Vườn xuân đó mầm xanh hé nụ
Sao đời ta mãi mãi hư không

Em có bao giờ đau với tuổi
Khi một mình bên giọt đông phai
Hay mai rũ tóc nhìn xuân mới
Em chợt vui cười với bóng soi

Xem tiếp...

Bài này in trong tập tiểu luận Nghĩ về văn học hải ngoại do Văn Mới xuất bản năm 2004 tại California, USA.

Ðọc Truyện Kiều, có lẽ không ai quên được chiều Thanh minh ba chị em Kiều đi tảo mộ. Mặc dù Nguyễn Du đã báo trước cho mọi người biết câu chuyện ông sắp kể thuộc vào loại chuyện “đứt ruột”, “bể dâu”, “trông thấy mà đau đớn lòng”, nhưng buổi chiều xuân mở đầu câu chuyện đứt ruột ấy sao mà mênh mông, thanh thản, trong vắt. Bầu trời xanh cao. Cỏ non phơi phới ngút mắt, dàn đến tận chân mây. Hoa lê điểm trắng. Người người nô nức, chen nhau tận hưởng tất cả sắc đẹp và sức sống của mùa xuân. Ðó là cảnh trí làm nức lòng, không phải cảnh trí làm người ta chau mày, nói chi đến những “đứt ruột, dâu bể”.

Dấu báo hiệu bao nhiêu tai ương cho Thúy Kiều trong buổi chiều xuân hôm ấy, không phải là nấm mồ bị đời bỏ quên của Ðạm Tiên, mà là những cánh én.

Xem tiếp...

Mùa xuân sang cho đất trời rộng mở
Cho cỏ cây hoa lá dậy màu tươi
Cho trẻ thơ lóng lánh nụ cười vui
Cho hy vọng trong lòng người bừng nở

Nhưng mẹ ơi bỗng dưng con lại sợ
Sợ mùa xuân làm tóc mẹ phai màu
Sợ mùa xuân làm mờ đôi mắt mẹ
Làm làn da thêm nếp gấp thời gian

Xem tiếp...

( cảm tác từ bài Buồn Trong Kỷ Niệm của Nguyễn Thị Tê Hát )

Đọc thơ ray rứt trong lòng
Tình xưa một thưở sao vương vấn hoài
Tàn y xếp lại dành hơi
Đêm đêm nhớ tưởng đến người ngày xưa
Ngày xưa thưở ấy ngây thơ
Nụ cười vụng dại dẫu người trong tim
Tình xưa một thưở sao quên
Nhưng đành xếp lại cho xong một đời
Người xưa giờ đã xa rồi
Nghìn trùng cách trở trời ơi hỡi trời ?!

Phạm Thiên Thu

   

Chị ơi còn nhớ em không?
Ngày xưa em bé, lòng trong trắng lòng
Thơ ngây như đóa hoa hồng
Mắt môi chưa biết thẹn thùng với ai
Đêm qua cùng chị giải bày
Bao năm xa cách lòng đầy nhớ thương
Đường giây điện thoại còn vương
Bỗng dưng dệt lại đoạn đường tuổi thơ

Xem tiếp...

- Chị ơi! chị còn nhớ em không?

- Nhớ chứ sao không? làm sao chị quên em được, giọng em hơi khác...

- Vậy sao? ngày xưa giọng em thế nào? Em không nhớ được nữa, chị còn nhớ giọng của em hả? Mọi người nói giọng em bắc không ra bắc, nam không ra nam, giọng em là một cái gì pha trộn như một công thức hỗn hợp của những vùng, những miền em đã đi qua, bây giờ lại pha cả cái lạc loài nơi này nữa thì làm sao giữ được cái giọng ngây thơ hồn nhiên nhí nhảnh như ngày xưa được nữa... Chị khoẻ không? chị còn đi làm không?

Xem tiếp...

Ngày xưa đi học, nghe ông thầy Việt văn giảng về loại trà mang tên "Trà Trinh Nữ". Ông nói Trà Trinh Nữ là một loại trà đặc biệt, được hái bởi những cô gái còn... trinh, chưa vướng "bụi đàn ông", mặc loại quần áo rộng, ống quần túm lại ở ống. Khi hái trà, các cô sẽ bỏ trà vào trong quần áo, và cứ thế mà ngủ, lăn qua lăn lại. Hôm sau (không nhớ rõ là hôm sau hay mấy ngày sau), các cô sẽ lấy trà trong người ra và.......... Trà Trinh Nữ mang tên từ đóSmile
       

Xem tiếp...


Thảo Trang

Nhạc và lời: Thảo Trang

Trình bày: Thái Thùy Linh  

Xem tiếp...

Nguồn: Tạp Chí Văn Học số' 105&106

"...Thuận đấy à? Mình nói chuyện thoải mái được không? Cô thì lúc nào cũng ậm ừ, nhưng mặc kệ, cuối năm anh phải điện thoại chúc Tết cô. Không điện thoại sớm, cô bận nghe những lời chúc khác văn chương hơn, bay bướm hơn, cô quên anh đi. Cười! Không thật thế à! Năm mới cô muốn anh chúc gì nào? Khang an thịnh vượng, già quá! Dồi dào sức khoẻ? Thừa! Cô thì lúc nào không dồi dào sức khoẻ, chẳng thế mà lúc nào cũng có hàng tá những anh tình nguyện chở các cháu đi học, đi shopping, đi ăn kem, đi cắm trại. Lại cười! Thôi, anh chỉ xin chúc cô một năm mới hoàn toàn như ý. Cho cô hoàn toàn tự do lựa chọn, muốn gì được nấy. Phần anh, cuối năm bận lu bù. Hết cuộc họp tất niên này đến cuộc họp tất niên khác. Anh mới đi ăn tất niên ở hội đồng hương về đây. À, có chuyện này anh kể cho cô nghe. Tính anh vẫn thế, ưa nói ngược. Bạn bè anh đua nhau tán tụng cái đất địa linh nhân kiệt, hãnh diện là người đồng hương của ông này bà nọ. Anh, anh bảo anh hãnh diện làm người đồng hương của Tám Khùng. Vâng, Tám Khùng, người điên nổi tiếng của thành phố Qui nhơn. Mọi người trố mắt nhìn anh. Cô biết anh giải thích sao không? Nhưng trước hết anh phải cho cô biết Tám Khùng là ai đã chứ. Hồi đó anh từ quê xuống Qui nhơn học. Thành phố sau chiến tranh chỉ là một bãi cát đầy dây kẽm gai và vài chục túp lều tranh trên bờ biển. Gia đình Tám Khùng đã ở đó rồi. Bọn học trò rắn mắt, trong đó có anh, ngoài cái thú tắm biển, đi xem phim Tarzan ở cái rạp xi- nê duy nhất Tân Châu, chỉ còn cái thú chọc ghẹo Tám Khùng. Mỗi lần bị chọc, Tám Khùng la khóc bai bải, luôn miệng chửi "Cha mày Xe, mẹ mày Bành", rồi chạy đi tìm một hòn đá, một miếng gạch...Ồ không, không phải để ném vào bọn anh đâu. Tám Khùng lấy đá gạch đập vào ngực mình, đập hết lực, miệng vẫn không thôi lải nhải "Cha mày Xe, mẹ mày Bành". "Xe, Bành" là tên cha mẹ của Tám Khùng, cô thấy có lạ không? Ông ấy oán trách cha mẹ đã sinh ra mình để mình phải khổ như thế chăng? Kẻ gây khổ cho ông ấy là bọn anh, nào phải cặp vợ chồng ngư phủ già ở xóm lưới! Tại sao ông ấy lại lấy đá tự đập vào ngực mình mà không ném cho vỡ đầu bọn anh? Khó hiểu chứ! Như ông ấy muốn bảo "lỗi tại tôi lỗi tại tôi mọi bề", quá lắm chỉ dám đổ lỗi cho cha mẹ. Ông ấy điên, nhưng có khác gì ông thánh.

Xem tiếp...

Bạn thương yêu,

Sáng nay mình thức dây sớm, đầu nhức như búa bổ vì một đêm trằn trọc, chắc thế nào bạn cũng trách mình: " đã biết mình có bệnh mất ngủ mà cứ hay suy nghĩ vẩn vơ, sao không chịu sống cho hết, cho trọn vẹn phút giây hiện tại mà cứ quẩn quanh làm gì cho khổ thân như thế".

 

Xem tiếp...

Chuyên mục phụ

Tùy Bút
Số bài viết:
341
Truyện Ngắn
Số bài viết:
282
Thơ
Số bài viết:
2137
Nhạc
Số bài viết:
48
Bài Viết Của Thầy Cô
Số bài viết:
9

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.

Lời Bàn Mới

Hình Mới

Lượt Ghé Thăm

Hôm nayHôm nay60
Hôm quaHôm qua88
Tổng cọngTổng cọng737971

Đăng Nhập