Sáng Tác



Gió hát ru lời chia cách
Đáy vực hoang sầu, ngõ ngách lạnh tanh
Thú hoang đôi mắt long lanh
Thiên thu vẫn mộng ngày xanh úa màu

Xem tiếp...

Hôm nay con đến để cầu nguyện, con đến để xin ơn, con đến để ăn mày ơn Thánh. Con đến để trải nỗi buồn của con ra, những nỗi đau không nói thành lời, những sâu kín trong lòng...

Gánh sầu của con bắt đầu từ lúc nào mà đã nặng trĩu trên vai? Cái đau đã bắt đầu từ khi nào mà đầy ứ trong tim? Mũi dao nào từ đâu có mà đang rạch nát những đường máu trong tim?... Máu tràn trề, trong huyết quản con hình như đang cạn dần làm con mệt mỏi, đuối sức... Giếng nước nào đã đào sâu trong con từ lúc nào mà hình như cứ dâng cao, dâng cao để con chới với, để con ngụp lặn trong đó?... Cánh tay con quá mỏi nên không với tới bến bờ nào... sức người có hạn. Sức con còn bao xa để bơi đến bờ? con muốn trôi vào bờ nhưng đừng là đất liền, con muốn trôi vào một hoang đảo không bóng người, chỉ có con, biển, trời cao và chim hải âu... Con thèm một giấc ngủ thật dài, thật dài và đừng thức dậy.

Xem tiếp...

Mai tôi về thăm lại ngôi nhà xưa
Nhìn hoa mọc lên từ hoang tàn đổ nát
Ba mươi năm rồi tìm một thoáng hương xưa
Hương đồng nội và hương thơm của đất

Xem tiếp...

Qua rồi áo trắng sân trường
thời gian phượng tím trên đường mai sau
có ngày nắng đẹp trong nhau
nhớ chùm phượng vĩ buổi đầu ai trao

Xem tiếp...

Em đau hay sao mà ho suốt đêm vậy?

Tôi quay mình sang bên kia không trả lời.

- Em đau hả?

Tôi kéo chăn trùm kín đầu, nước mắt rưng rưng, từng giọt, từng giọt lăn xuống má, cố nén tiếng nấc, thò tay ra khỏi chăn với hộp giấy kleenex để ở cái bàn sát bên đầu giường cho vào trong hỷ mũi. Tôi lặng im, chẳng đếm xỉa đến câu hỏi của nhà tôi, nằm một lúc, bước xuống giường lạnh lùng vào phòng tắm lấy thuốc uống rồi lại lên giường nằm, kéo chăn phủ kín đầu.

- Em đau thật à?

Xem tiếp...

Biết rằng giữa cõi người ta
Giàu nghèo như gió la đà bên song
Hơn nhau chỉ một tấc lòng
Hơn ôm tài lộc rêu phong dấu đời

Xem tiếp...

(Thương yêu gửi theo linh hồn anh NTH)

Mai sau dầu có bao giờ
Đốt lò hương cũ so tơ phím này
Trông ra ngọn cỏ lá cây
Thấy hiu hiu gió thì hay chị về
Lòng còn mang nặng lời thề
Nát thân bồ liễu đền ghì trúc mai
( Kiều của nguyễn Du)

Mấy hôm nay trời Cali như thấp xuống vì những cơn mưa không lớn lắm, nhưng cũng dai dẳng khiến lòng người chùng xuống một nỗi buồn nhớ mông lung không chủ đích, và không dưng em lại nhớ đến anh. “Lại” có nghĩa là không nhiều thì ít, cũng có đôi lần chợt nhớ đến anh . . . em biết, khi em nói em nhớ anh chắc nhiều người từng biết chúng mình sẽ thắc mắc tự hỏi tại sao, chỉ riêng anh là không, bởi anh có muốn cũng chẳng thể nào thắc mắc được nữa rồi, anh đã bỏ cuộc chơi hơn bốn mươi năm, và xác thân cũng ruổi dong theo cùng vận nước, mãi cho đến những tháng năm gần đây gia đình vợ con anh mới tìm được để đem chút tro tàn về hương khói . . .

Xem tiếp...



Thiên nhiên báo hiệu bão giông
 Chuồn chuồn bay lượn trắng đồng lúa non
 Bé thơ chạy bắt lon ton
 Chiều xuân sương lạnh len lòn hồn ai...

 

Xem tiếp...



Tháng tư nắng cháy , Sài Gòn !
Mong một lần mưa đổ ...
Những âm thanh vụn vỡ...
Của khát khao lòng, nỗi nhớ đầy vơi !

Xem tiếp...

BÓNG

Bóng nghiêng nghiêng bóng nắng
Nắng nghiêng nghiêng bóng người
Cỏ xanh cợt nhả cười
Người ngã dưới mây giăng

Xem tiếp...

Chuyên mục phụ

Tùy Bút
Số bài viết:
341
Truyện Ngắn
Số bài viết:
282
Thơ
Số bài viết:
2132
Nhạc
Số bài viết:
48
Bài Viết Của Thầy Cô
Số bài viết:
9

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.

Lời Bàn Mới

Hình Mới

Lượt Ghé Thăm

Hôm nayHôm nay35
Hôm quaHôm qua127
Tổng cọngTổng cọng729492

Đăng Nhập