Sáng Tác



mây lơ lửng nào chi biết được
buồn vương vương phận bọt bèo trôi
giấu lòng đăng đắng bờ môi
nắng vàng lỡ chạm bồi hồi xuyến xao

Xem tiếp...


Cầm ký ức về soi mình trẻ dại
sao nỗi buồn còn lấp lánh đến hôm nay
ơi! những khoảng trời mưa gió vẫn bay
để em thành Sao Hôm ẩn chìm bóng tối
có những giọt nhớ theo ngày đi rất vội
em thắt thỏm gì
sau những giọt vừa rơi

Xem tiếp...

Hình như ...
đông lại về rồi !
Heo may buốt lạnh ... se môi nhạt nhoà .
Phố buồn ...
đếm gót người qua ...
Phố buồn ... lặng lẽ , vỡ oà tìm nhau .

Xem tiếp...


Xuân xanh người gởi cho người
Kể từ dạo ấy nụ cười héo khô
Tôi đi vào cõi hư vô
Đứng nghe tiếng vọng đổ xô ru tình

Xem tiếp...


Đức Mẹ Vô nhiễm nguyên tội bởi Bartolomé Esteban Murillo, 1678

Các anh chị và các bạn thân yêu,

Hôm nay là ngày 8/12, ngày lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội, lễ Bổn mạng của mình đó, vậy mà mẹ mình suýt nữa lại không nhớ nếu không nhận Email chúc mừng của dì Thanh Bình gửi kèm hình chụp cái bánh to đùng mừng bổn mạng, thiệt là chán cho mẹ mình quá, cho dù có bận rộn đến đâu thì cũng phải nhớ Feast Day của mình chứ nhỉ ? . . . Mình giận mẹ rồi, giống như Bảo Lam hễ có chuyện gì không hài lòng thì lại ôm bà ngoại và dụi mặt vào người bà ngoại mà nói : “ con giận ngoại rồi, con buồn grandma rồi”, mình cũng muốn làm giống Bảo Lam ghê, nhưng nghĩ lại thì cũng thấy thương mẹ vì phải bận chăm sóc bà cố năm nay đã ngoài trăm tuổi, rồi phải đưa đón mấy nhóc đến trường và nhất là dọn dẹp cái đống đồ chơi, những mảnh lego nho nhỏ suốt từ trên lầu xuống dưới nhà, mấy nhóc bày bừa lung tung, hét chúng nó dọn hoài cũng không hết. lại thêm cái lưng đau và cánh tay trái nhức buốt mấy năm nay nữa chứ, hình như mới đi khám bịnh lại có thêm căn bịnh gì đó nữa, mẹ không nói với ai nhưng hôm rồi mình tình cờ nghe mẹ nói với dì Phúc, bảo dì câu nguyện cho Mẹ, nghĩ lại cũng thấy thương mẹ vì cái gì cũng không biết nói với ai và nói cùng ai, cái gì cũng âm thầm chịu đựng, nói với con gái thì luôn luôn bị nghe câu :” có gì mà mẹ buồn, lo chứ ”, với mẹ già lại càng không dám nói vì rồi cụ lại buồn lo thêm chứ có giải quyết được gì, có lẽ vì vậy mà lúc này mẹ dường như bị trầm cảm, mỏi mệt và hay quên. Ngay cả mình là đứa con cưng mà nhiều ngày tháng mẹ cũng không ngó ngàng chì tới, bỏ mình cho dì Vân chăm sóc được bao nhiêu hay bấy nhiêu, mà dì Vân thì cũng đâu có khỏe lắm, lại bận rộn cháu ngoại nữa chứ, mà thôi, mình than thân trách phận bi nhiêu đó chắc là cũng đủ, nói chuyện khác nghen

Xem tiếp...



EM VẪN LÀM THƠ

Ừ thì em vẫn làm thơ nhung nhớ
Chở hương xưa về nối mộng xanh đời
Ai cũng biết chim hồng nay cánh vỡ
Mộng không tròn vẫn ước chuyện chung đôi!

Xem tiếp...

Anh sẽ về một chiều mưa tháng bảy
Phố đông người anh tìm một bàn tay
Lòng bâng khuâng anh nhớ chút hương phai
Bao năm tháng vẫn tưởng như ngày cũ

Xem tiếp...

Mưa trút nước
Thành phố buồn không nhịp thở
Ai bước qua lướt thướt
Như vóc dáng xa mờ

Xem tiếp...

Lâu lắm rồi ...
Chưa về lại trường xưa .
Cây Phượng vĩ bây giờ chắc khác !
Hàng ghế đá , nắng mưa đã bạc
Màu ngói trường ... cũng phai nhạt tháng năm .

Xem tiếp...

Thứ duy nhất không thể nào quên được
mùa đông này không như mùa đông trước
rong rêu mỉm cười trên phiến đá để xanh
thứ duy nhất ta có thể nhìn thấy được

Xem tiếp...

Chuyên mục phụ

Tùy Bút
Số bài viết:
341
Truyện Ngắn
Số bài viết:
282
Thơ
Số bài viết:
2128
Nhạc
Số bài viết:
48
Bài Viết Của Thầy Cô
Số bài viết:
9

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.

Lời Bàn Mới

Hình Mới

Lượt Ghé Thăm

Hôm nayHôm nay115
Hôm quaHôm qua112
Tổng cọngTổng cọng721708

Đăng Nhập