Năm 2008, trong một chuyến công tác tại Đức, cuối tuần tôi ghé thăm gia đình chú thím bên vợ. Hình ảnh đập vào mắt tôi là bà thím ngồi trên xe lăn, nhẫn nại đứng phía sau là hình dáng ông chú khá còm cõi. Tôi được kể là đôi chân của bà thím yếu hẳn nên phải ngồi xe lăn, và tất cả đều nhờ vào sự chăm sóc của chồng. Buổi sáng hôm sau, thức dậy tôi đã thấy bữa điểm tâm để sẵn trên bàn. Tôi còn nhớ một trứng ốp-la, hai khúc xúc xích Bavaria, miếng bánh mì và ly càphê nóng. Trên bàn có hai đĩa điểm tâm giống nhau. Tôi ngỡ hai chú cháu sẽ ngồi xuống bàn, nhưng không, chú vào phòng ngủ đưa thím ra phòng ăn, trên chiếc xe lăn. Hỏi sao chú không ăn? Chú nói đã ăn từ sáng sớm. Mỗi sáng, chú đều dậy sớm như thế, chuẩn bị bữa điểm tâm cho thím, bắt đầu một ngày vợ chồng bên nhau. Người không thể đứng trên đôi chân, kẻ có đôi chân kiên nhẫn rảo bước đẩy xe lăn.

Hơn 10 năm sau, vợ chồng tôi lại có dịp sang Đức ghé thăm chú thím. Cũng hình ảnh ấy, chồng chăm chỉ đẩy xe lăn cho vợ, chăm chút từng miếng cơm nhẫn nại. Thím yếu hơn trước nhiều, nhưng vẫn sống, hình như sống để thách thức sức chịu đựng của chú. Đôi mắt chú rạng rỡ khi thấy vợ chồng tôi, nhưng tôi đọc được nét rạng ngời trên khuôn mặt chú. Sau từng ấy năm ân cần bên người vợ liệt cả đôi chân, ánh mắt chú vẫn nồng nàn một tình yêu vợ chồng bền bỉ.

Tôi làm quen với hình ảnh vợ chồng già nua nương tựa bên nhau, để mai sau khi già nua như họ tôi bắt chước. Họ lấy nhau từ lúc mới lớn, ngoài Bắc, khoảng giữa thế kỷ trước. Hơn 70 năm tình nghĩa để lại một niềm vui chăm sóc người bạn đời. Dù nhọc nhằn đến đâu chăng nữa, họ vẫn có nhau mỗi ngày, chăm bón từng miếng cơm, giấc ngủ. Dù nhọc nhằn dài đăng đẵng vẫn hơn nỗi đau mất mát người phối ngẫu.

Tôi mới tiễn người anh cọc chèo tuần trước, sau hơn 3 năm nằm dài trên giường bệnh. Cái chết cuối cùng là một giải thoát cho cả người bệnh lẫn người sống. Chị mỗi ngày 12 tiếng, từ 8 giờ sáng đến 8 giờ tối, chịu khó đứng ngồi bên anh trong bệnh viện. Có đêm, anh trở mình, chị phải ở lại đến khuya mới rón rén bước ra, dặn dò y tá rồi xuống lầu ra về. Anh nằm dài trên giường, lúc tỉnh lúc mơ. Khi mơ, anh phiêu du ở vùng trời huyễn hoặc. Lúc tỉnh, anh nắm chặt lấy bàn tay chị với đôi mắt buồn, có một giọt nước nghiêng lặng lẽ tràn thấm gối. Từng ấy thời gian chăm sóc, chị thuộc từng tấm gạch bông trong hành lang bệnh viện, khi anh mơ màng nhắm mắt, còn chị rảo quanh với xâu chuỗi trên tay. Miệng lẩm nhẩm kinh, hai ngón tay lần mỗi hạt như chị đang đếm bao nhiêu ngày tháng bên anh. Hơn 3 năm từng ấy việc tẻ nhạt, nhưng lòng chị reo vui mỗi khi anh mở mắt nhìn chị. Hy vọng cứ mòn mỏi trôi đều đặn như ngày đến, đêm về. Bệnh viện về đêm yên ắng như cõi lòng và trong thinh lặng chị chợt linh cảm một cái gì không may đang hiện dần rõ nét. Chị rùng mình khi nhìn ngoài trời bóng đêm đầy đe dọa.

Bàn tay ân cần vuốt tóc anh cho thẳng, chị thủ thỉ nói nhỏ vào tai chồng mỗi khi có ai vào thăm. Cũng bàn tay ấy, chị vuốt mắt vĩnh biệt chồng giữa khuya tĩnh lặng. Tôi nhận được tin lúc gần 3 giờ sáng. Mảnh trăng khuyết thượng huyền vướng ở nhánh cây ngang tầm mắt, bỗng thở hắt ra lúc hồn anh lìa khỏi xác. Hai tuần sau, xác anh đưa ra nhà quàn. Chị đến thăm xác chồng, chăm chỉ cầu kinh cùng họ hàng. Lúc về, vầng trăng tròn vành vạnh giữa bầu trời đêm. Đèn điện tỏa sáng ở bãi đậu xe, nhưng chị vẫn nhận ra ánh trăng hơn hai tuần trước, dõi theo bước chân chị mệt mỏi đến bên cửa xe. Vầng trăng khuyết lại tròn tính từ ngày anh mất. Lòng chị tròn lại khuyết hẳn một nửa kể từ ngày anh đi. Héo hon một đời góa phụ.

Đời chị thêm héo hắt khi mỗi đêm đặt mình nằm xuống thấy chiếc gối không bên cạnh. Giấc ngủ dằn vặt không tròn. Mỗi lần đưa bát cơm lên miệng, nhìn thấy chiếc ghế trống một bên, miếng cơm nghèn nghẹn chẳng còn ngon. Anh rũ bỏ bệnh tật ra đi không nhìn lại. Chị bước chầm chậm bên này đời vướng nỗi buồn nặng trĩu trên vai.

Vợ chồng người chú vẫn còn hai. Vợ chồng người chị chỉ còn một. Thế mới thấy hai vẫn quý hơn một. Nỗi buồn cọng lại chia đôi. Vẫn còn hơn một, mồ côi, một mình. Những ai còn hai, nên ân cần nắm chặt lấy tay nhau, dù đã chai cứng theo năm tháng, để còn thấy mềm dịu như thuở nào.

Mềm ở tình. Dịu ở trong lòng

  Hạ Ngôn
Thêm bình luận
Xin các bạn vui lòng tôn trọng người đọc trong việc sử dụng ngôn ngữ khi viết lời bàn. Xin dùng tiếng Việt có dấu. Cám ơn!

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.