Chúa-nhật tuần nào anh cũng đợi
Âm-thầm như những tháng năm dài
Chờ em nhiều lúc anh thầm hỏi
Mình đứng hoài công để đón ai ?

Ngày trước yêu vì.... duyên số định
Cho nên ngang trái vẫn thương nhau
Bởi say mê quá em liều-lĩnh
Ai biết yêu rồi... sẽ khổ đâu !

 

Từng chiều chúa-nhật dặn nhau chờ
Chỗ hẹn, người ta... đứng ngẩn ngơ
Hồi hộp đón nghe từng tiếng máy
Nắng hồng làm thắm má ngây thơ

Hai đứa sánh vai đi bẽn lẽn
Người xoăn tay, kẻ cắn khăn thêu
Sợ thiên hạ thấy nên thèn thẹn
Ngớ ngẩn làm sao lúc mới yêu

Nhớ những ngày vui xem chiếu bóng
Họ thì mê mải với phim hay
Chúng mình mắt khẽ nhìn nhau trộm
Rồi đánh liều tay đan lấy tay

Khung cảnh thần tiên anh nhớ mãi
Chiều mưa hai đứa rủ đi xa
Đến gian phố nhỏ dìu nhau lại
Trời đất này riêng một chúng ta

Hoa bướm ngày xưa vỡ mộng rồi
Lòng anh mãi mãi vẫn đơn côi
Những chiều chúa chật em không đến
Lạc-lõng mình anh bốn hướng trời

Hờn giận mà chi Anh biết lắm
Yêu cuồng dại chỉ để mau quên
Hôm nay chép nốt bài thơ cuối
Như kỷ-niệm-buồn gửi tặng em


Nhất Tuấn
(Truyện Chúng Mình I. 1964)

 

Thêm bình luận
Xin các bạn vui lòng tôn trọng người đọc trong việc sử dụng ngôn ngữ khi viết lời bàn. Xin dùng tiếng Việt có dấu. Cám ơn!

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.