Chiều ngồi ngắm mây bay xứ lạ
Chiều chim về tổ cuối trời xa
Chiều khe khẽ âm ba tĩnh lặng
Chiều đi qua tà áo mượt mà

Ta đã nhớ những điều rất nhớ
Bởi hôm xưa hoa tím hoen mờ
Nụ hôn đầu có thể nào quên...
Thời hoa mộng hát câu tình lỡ

Ta nhớ em rừng cây xanh lá
Gom hương hơi môi mắt ngọc ngà
Đây sợi tóc mai bao ngày tháng
Với chỗ ngồi,chỗ đứng đôi ta

Đời đã già đa đoan thương nhớ
Tẩn mẩn tìm đâu đó câu thơ
Rượu vẫn đắng môi mềm đêm thức
Giữa sao khuya người hiện vật vờ

Tim buốt giá giận hờn vô cớ
Say có say.. say thật tình cờ
Nhớ có nhớ hay quên chẳng biết
Mà mắt mờ mắt mắt lạc thẩn thơ

Bài thơ này vẩn vơ, vơ vẩn
Viết như ngây theo gió phù vân
Ôi già cỗi vẫn nhiều ảo vọng
Cúi xin người "thứ lổi tha nhân"

  Thiên Di Phạm Văn Tòng
Thêm bình luận
Xin các bạn vui lòng tôn trọng người đọc trong việc sử dụng ngôn ngữ khi viết lời bàn. Xin dùng tiếng Việt có dấu. Cám ơn!

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.