Nhiều chiều thế cứ vô tình qua ngõ
em cứ thế luôn thấy mình bé nhỏ
chẳng biết khiêm nhường nên mãi hờn ghen
ai bảo anh không tạ lỗi cùng em
nên ta ném yêu thương lên ngày lóng ngóng
chút ngây thơ ướt phố khuya
gió sững sờ bật khóc
chút kiêu kỳ tạ lỗi mùa đi
giờ còn gì ngoài những trang thư đã mất
nhưng em vẫn tin ngày xưa có thật
tuổi học trò điều dễ mất mãi mãi còn đây . . .

  Hoàng Phước
Thêm bình luận
Xin các bạn vui lòng tôn trọng người đọc trong việc sử dụng ngôn ngữ khi viết lời bàn. Xin dùng tiếng Việt có dấu. Cám ơn!

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.