Ta về chốn cũ yêu thương
Biển như chìm đắm nỗi buồn vu vơ
Xôn xao bờ cát - vần thơ
Mênh mang làn gió, ngẩn ngơ sóng chiều.
Trời buồn chậm bước chân xiêu
Hàng thùy dương cũ còn nhiều thiết tha.
Buồn chân ngại khách đường xa
Đò xưa bến cũ đâu là dấu yêu?

Chiều buồn mây xám buồn thiu
Bãi xưa cô quạnh tiêu điều vì ai
Cung đàn xưa lỡ nhịp rồi
Biển xưa còn đó cho người cô đơn
Ta về chốn cũ yêu thương
Gởi tình cho gió, gởi hương cho đời
Xin về, chỉ một lần thôi
Còn đong đưa cả cuộc đời Biển ru...

  Trần Thị Mỹ Vân.
Thêm bình luận
Xin các bạn vui lòng tôn trọng người đọc trong việc sử dụng ngôn ngữ khi viết lời bàn. Xin dùng tiếng Việt có dấu. Cám ơn!

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.