Nước sông Côn lúc khoan lúc nhặt,
Phế tích thành trì trăn trở ngàn năm.
Giữa đời thường ta mãi mộng xa xăm,
Ngược thời gian tìm về năm tháng cũ.

Vọng tiền nhân biết bao đời lam lũ,
Trị thủy, khai điền, mở cõi phương nam.
Vị hậu nhân, dẫu khó mấy cũng làm,
Để hôm nay cháu con ngàn hạnh phúc!

Đất Đế Thành lòng tự hào hun đúc,
Hiếu học, cần cù, năng động, nhân văn!
Tiếng sấm Tây Sơn đẹp tựa sao băng,
Đang hội nhập cùng mọi miền đất nước.

Người Bình Định vẫn một lòng sau trước,
Sống chan hòa nào đâu kể thân sơ.
Đồi Thi Nhân chan chứa khúc tình thơ,
Đầm Thị Nại gieo nụ duyên sóng nước.

Tiền nhân mình đã một thời mơ ước,
Hạnh phúc đủ đầy, rạng rỡ non sông!
Khắc phục thiên tai, chống trả bão dông,
Trao ấm no, yên bình cho con cháu.

Dòng sông Côn cả kho tàng châu báu,
Suốt đêm ngày tưới tắm cánh đồng quê.
Hạt lúa tròn cười đón ánh trăng về,
Lâu đài mới lung linh trong tâm thế!

   Minh Nguyên
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.