Em ngả ngớn vành trăng non nhục lạc
Ta sững sờ chết điếng tiễn thơ ngây
Mây giang hồ hí hửng khoát em đi
Và giục gió rung cao cờ thánh nữ

Từ đó em tôi dọc đường gió bụi
Môi tươi cười sắc ngọt khóe lưu manh
Phô ngực trần, xé toạc áo thư sinh
Bước kiêu mị lên hí trường giác đấu

Tôi tìm về mảnh sân xưa thơ ấu
Ngắm loài hoa me đất trắng sương mơ
Hầm hố chiến tranh cỏ dại đã mờ
Em thì vẫn kiếp rong rêu phiêu giạt

Quất ngọt Hoài Nam đem trồng Hoài Bắc
Hóa chua ngoa bởi có khác chi người
Buồn quá đỗi buồn, em gái của ta ơi!...

 Phan Lạc Dân
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.