Duyên tôi có tự lâu rồi
Thuở mười sáu đã bồi hồi yêu ai
Một cô hàng xóm mảnh mai
Sáng ra quét lá vàng phai thu tàn
Thầy cô, sách vở lang thang
Tâm tư gởi đám mây tan cuối trời
Thương con chim lạc chơi vơi
Thương cây vàng lá buông lời nỉ non
Duyên tôi duyên đã không tròn
Yêu đơn phương để héo hon tuổi đời
Hai năm không thốt nên lời
Nên cô đâu biết bên đời có tôi
Khi cô duyên nợ bén rồi
Sang ngang ôm mộng- Than ôi tôi buồn
Cô cài hoa sứ qua truông
Ngựa hồng xoải vó bụi tuông lệ nhòa
Duyên tôi đâu dể xóa nhòa
Ra ngồi đầu ngỏ nhìn hoa sứ hồng
Gió bay xác pháo bên đồng
Đường đê cỏ khóc phiêu bồng tình tôi
Bao năm tôi vẫn đứng ngồi
Dệt duyên đem kết bên đồi tím sim...

  Thiên Di Phạm Văn Tòng



Thêm bình luận
Xin các bạn vui lòng tôn trọng người đọc trong việc sử dụng ngôn ngữ khi viết lời bàn. Xin dùng tiếng Việt có dấu. Cám ơn!

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.