Biết hỏi ai khi không biết gió thổi về đâu
Ta hỏi ta chắc rằng không có câu trả lời
Nỗi buồn bao năm dài có mấy ai hiểu thấu
Nên đời ta cứ phiêu du mòn mỏi rã rời

Người có biết xin dằn lòng xin cho biết gió ở đâu?
Mùa hạ qua nhiều rồi mà gió cứ bặt tăm
Ta nóng bức phát điên cuồng thét gào cào cấu
Một ngọn gió nồm đi lạc tận cuối vực sâu

Ơi ngọn gió hiền hoà thổi mát mắt môi người
Thổi lồng lộng cho thuyền xa bờ đi ngược hướng
Ơi ngọn gió thổi bùng một dáng xuân hồng tươi
Thổi khe khẽ cho tóc mây bay cõi mộng thường

Ta biết người rồi nhưng chẳng biết gió về đâu
Người thư thả ngồi giữa chiều ôm ngọn gió nồm
Người mát rồi chắc hẳn người không nhớ ta đâu
Ta bóng bức mà sao cứ mộng mị một cánh tay ôm...

  Thiên Di Phạm Văn Tòng
Thêm bình luận
Xin các bạn vui lòng tôn trọng người đọc trong việc sử dụng ngôn ngữ khi viết lời bàn. Xin dùng tiếng Việt có dấu. Cám ơn!

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.