Sáng Tác

Có sôi nổi đắm đời nhau cho lắm
Cũng dao găm hờm sẳn buổi quen đầu
Có mộng gần rất lãng mạn hôn nhau
Cũng sẽ khóc sau một lần hối lỗi!

Xem tiếp...

Đời anh như cục đất,
Của mưa nắng quê mình,
Thương ai thương đến chết,
Vẫn một dạ đinh ninh.

Xem tiếp...

Nếu một ngày kia trăng không bao giờ khuyết
Thì còn ai đâu trông ngóng ánh trăng rằm
Em mãi kề anh sao còn nhớ tận xa xăm
Thật đủ đầy biết đâu mình vẫn khổ


Xem tiếp...

alt

Như một làn hương theo gió bay
Như ánh sao băng đẹp phút giây
Như hào quang cuối trời xa thẳm
Em đến rồi đi như  bóng mây

Xem tiếp...

Khang đã đậu xe xong xuôi ngoài parking nhưng vẫn còn ngần ngừ, không biết là mình có nên vào hay không.  Nghĩ tới những nghi lễ phiền phúc, những diễn văn tràng giang đại hải, chúc tụng lẫn nhau Khang cảm thấy chán nản nhưng không quên lời ông chủ bút dặn dò “tạt qua, viết vài dòng tin tức, lấy lòng cộng đồng”. Hội Đồng Hương Cần Thơ năm nào cũng họp mặt dạ vũ vào dịp tết. Trời lạnh và như muốn mưa, đầu óc Khang bồng bềnh, bước chân vô định theo dòng người qua khung cửa,  trả $30 mua vé muộn, và được dẫn tới một bàn đã có vài người ngồi, nhưng vẫn còn hai chỗ trống.

Xem tiếp...

Có những con đường dài như định mệnh,
Đi suốt đời không qua nỗi oan khiên.
Có một con đường đi mà không đến,
Nghe những mơ hồ giằng xé trong tim.

Xem tiếp...

1-
Sáng nay chợt nhớ má hồng
Biết mùa thu có còn trong mắt người
Nhớ em vẫn một nụ cười
Xa nhau là để một thời nhớ nhau . . .

Xem tiếp...

alt

Chiều lên tóc nhuốm bạc màu
oái oăm để rụng tình đau một mình
ôi cành lan ngọc đoan trinh
xa xăm ta giữ cái hình bóng thôi

Xem tiếp...

Có những bài thơ viết vụng về
Nhưng là tâm sự lúc si mê
Nhưng là suy tưởng thời thơ dại
Đọc lại sao mà thương, thương ghê...

Xem tiếp...

alt
Hắn cao hơn một mét sáu một chút – không thể gọi là ốm, cũng không xem là mâp. Dáng người tầm thước, trung bình – như bao người khác mà chúng ta thường gặp. Chỉ có khuôn mặt – có đôi nét khác thường: Đôi mắt sâu, nhỏ. Không hề thấy mở lớn, hay nhỏ hơn – cứ một vẻ cố định như hai lổ hổng trên thân cây. Nó mở ra, cố định – cứng ngắt dù lúc vui hay buồn. Chiếc miệng – ít khi mở lớn, ngay cả lúc nói và nhất là lúc cười: luôn đóng kín lại sau mỗi lần mở ra. Bởi vậy – giọng hắn cũng một âm điệu, một chuẩn mực đều đều, nhàn nhạt, lửng lơ! –“ Hì hì…cái thằng cha ấy mà!” - “Hì hì…cái con mẹ ấy mà!”. Vừa nói, vừa nhìn đâu đâu – hắn không hề dám nhìn vào mặt người đối diện bao giờ.

Xem tiếp...

Chuyên mục phụ

Tùy Bút
Số bài viết:
369
Truyện Ngắn
Số bài viết:
282
Thơ
Số bài viết:
2184
Nhạc
Số bài viết:
48
Bài Viết Của Thầy Cô
Số bài viết:
9

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.