Hãy ngửa bàn tay, đếm mấy sầu
Cuộc đời trôi dạt biết về đâu
Cô đơn một bóng ôm gối mộng
Trong cuộc tình sầu lắm bể dâu

Đêm thức chong đèn vui với kinh
Đời em, đã lỡ độ xuân tình
Thôi thì đóng cửa duyên tình ái
Gởi phận cho chùa, hẹn tái sinh

Đã mấy mùa thu, lá xa cành
Tàn canh, trăng lạnh, tuổi xuân xanh
Buồn thương dĩ vãng, bao thương nhớ
Đếm tiếng chuông chùa, tiễn biệt anh

Quen biết làm chi, để dấy sầu
Thà rằng không biết có buồn đâu
Ai đem hai trái tim rướm máu
Ghép lại cho thành một nỗi đau

 Nguyễn Rãi
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.