Em cứ bảo thích màu tím hoa cà
Màu thương nhớ, màu dịu dàng thủy chung
Màu chân trời bãng lãng cánh diều xa
Em sẽ nhớ một bóng người phiêu du

Anh lại bảo, anh sợ màu xác pháo
Đỏ máu tim, đỏ cả cuộc tình đơn
Và vì thế anh một đời lơ láo
Bên cội mai vàng,vàng vọt cô đơn

Em cứ bảo màu vàng mơ mộng mị
Như áo nàng vàng: trường lớp ngẩn ngơ
Áo kiêu sa dệt bài thơ phố thị
Nắng hanh vàng đan mộng tuổi ngây thơ

Anh rất sợ những chiều mây vàng võ
Đêm sẽ về và tình sẽ hư hao
Sẽ sợ ma nên vội vàng khép ngõ
Sẽ  thấy em làm dáng chẳng thèm chào

Chuyện ngày xưa là thế đó người ơi
Tuy không giống mà tình yêu cũng đến
Cũng nhớ nhung cũng ngày ngày chờ đợi
Cũng tháng tháng, năm năm cùng định mệnh

Sau bốn mươi năm em yêu màu trắng
Trắng tóc tơ trắng cả một cuộc tình
Trắng suy tư bên muôn nẻo cách ngăn
Và ủ ấp bên hiên ngoài thanh tịnh...

Sau bốn mươi năm anh yêu sương khói
Yêu tuổi sáu mươi răng hết cõi đi về
Lại yêu màu tím, vàng của ngày mòn mỏi
Chuyện ngày xưa nhắc nhở nhớ theo về...

Tháng ba 2012

 Thiên Di Phạm Văn Tòng
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.