Mong trời sáng lại sợ trời mau sáng
Mong đêm dài, đêm cứ ngắn dần đi
Đêm cô đơn ta gặm nhấm nỗi sầu
Trong tĩnh lặng ta một mình thao thức

Vẫn còn đó những nỗi đau ấm ức
Mang phận người – ôi èo uộc phù sinh   
Ta gọi đêm sao đêm mãi lặng thinh
Trong đêm tối một mình ta không bóng

Trong đêm tối ta mong manh yếu đuối
Ta một mình với đau khổ trầm luân
Muốn vùng lên cứ hụt hẩng chênh vênh
Muốn đứng dậy óc quay cuồng trong tối  

Mở to mắt ta muốn nhìn cho rõ
Nỗi đau nào mãi dày xéo thân ta
Nhưng đêm đen mắt ta bỗng mù lòa
Nỗi đau nhức cứ âm thầm dâng tới

Ta cắn răng không một lời than thở
Mắt ráo khô không giọt lệ trào mi
Trong đêm đen ta mong ước được gì?
“Đêm bình lặng cho cuộc đời bớt khổ” .

 Thuỵ Ân
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.