Thương ai dù có muộn màng
Cũng tim rung động, cũng ngàn nhớ mong
Dẫu rằng đời lắm long đong
Tình yêu đâu biết đục trong mà ngờ!

Em như con nước lững lờ
Thuyền anh trôi dạt để chờ nước lên
Sự đời, câu chuyện không tên
Cứ yêu, cứ đợi “Mới nên duyên nồng”

Nay em yên ấm bên chồng
Còn anh thì lại phòng không đợi chờ…

 Minh Khôi
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.