Và kỷ niệm lại hàng hàng lớp lớp
Và thương yêu cứ canh cánh bên lòng
Bỏ….Mà Đi  tưởng đã dứt được tình
Sao trở lại giữa sân trường ngơ ngác

Ta một thuở tóc xanh rồi tóc bạc
Em một thời áo trắng tóc tầm vai
An tình kia thân thiết nọ tàn phai
Còn ta đó với nỗi buồn cô độc

Xa lắm rồi những giờ chơi giờ học
Xa lắm rồi những giờ dạy giờ thi
Sách vở , học trò , bè bạn phân ly
Viên phấn trắng cũng lạnh lùng như đá


Em niềm nở nhưng vô tình chi lạ
Em ân cần nhưng hờ hững vô song
Ta chỉ là kỷ niệm tuổi thanh xuân
Là kỷ niệm của một thời em đẹp

Thôi huyền thoại của một thời nên khép
Cám ơn em đã một thuở mặn nồng
Oi ngôi trường như một dòng sông
Ta tắm mát cả đời mình trong đó

 Trần Hoan Trinh
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.