Thưở ấy ta còn thơ ngây quá
Tuổi mới tròn trăng chẳng hiểu gì
Cuộc đời tựa bức tranh ai vẽ
Muôn sắc muôn màu đẹp lắm thay
 
Thế rồi một chiều thu tắt năng
Lá vàng rơi dẫm bước chân đi
Người đên bên ta hồn nhiên quá
Nở nụ cười duyên sao quá xinh
  
Này hỡi cô em người xứ biển
Nhìn cô mà ta thấy quen quen
Phải chăng ta biết từ lâu lắm
Mãi đến bây giờ mới gặp nhau

Ta thấy hồn ta xao động quá
Mắt nhìn mà chẳng nói nên câu
Ta nhủ lòng ta hãy lặng im
Cho thời gian chảy thật êm đềm

Từ ấy lòng ta sao vơ vẩn
Tim yêu đã mở lôi đi vào
In bóng một người vào tâm khảm
Nhớ nhung thaoo thức những đêm dài

Thời gain lặng lẽ trôi cứ trôi
Xuân qua hè tới thu lại về
Tình yêu nồng thăm bao khắng khít
Kết chặt đôi ta một chữ duyên

Những tưởng cuộc đời êm đẹp quá
Nào ngờ sóng gió đã len vào
Thuyền tình mong manh như nắng lụa
Ngọc chìm trong bể khổ tình yêu

Người đã đem lòng qua bến khác
Để ta ở lại bến đò xưa
Với ta tất cả đều khép lại
tất cả chỉ còn nỗi đớn đau


Xuân An

 

Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.