Anh hỏi em
Trở về từ thành phố mộng mơ
Có nhớ đem theo ít hương buồn Đà Lạt?
Phố vắng trời chiều mưa bay lất phất
Kỷ niệm xa xưa theo nỗi nhớ quay về

Chiều Đà Lạt sương mù
Em kể anh nghe
Những gốc thông già buồn tênh đứng lặng
Em đứng một mình
Chiều không bóng nắng
Gió thổi miên man lạnh buốt vai gầy

Em đến đây tìm về
Nhớ một thưở mê say
Thung lũng tình yêu của một thời thiếu nữ
Đà Lạt muôn đời mênh mang nỗi nhớ
Ai tìm ai trong sương lạnh chiều buông

Anh hỏi em
Ở Đà Lạt về có thấy vui hơn
Hay lại vẫn âm thầm trong niềm đau khép kín?
Gió Đà Lạt buồn
Mà hàng thông im tiếng
Em chẳng có gì ngoài tiếc nuối vu vơ!

Cho nên Đà Lạt ru hồn
Đà Lạt nên thơ
Thành phố ngát một trời hương hoa nở
Em đi về còn vương theo nỗi nhớ
Của ngày xưa theo kỷ niệm ùa về

Đà Lạt thật là buồn
Em kể anh nghe…


 Trần Thị Mỹ Vân
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.