Bỗng dưng nhận được cành hoa
Của người ở tận phương xa gửi về
Dẫu tên người ấy không đề
Sao mình vẫn nhớ hẹn thề ngày xưa

Ngày xưa… hai đứa còn thơ
Chiều chiều đi học đứng chờ ngõ sau
Thẹn-thùng trong lúc gặp nhau
Em nghiêng vành nón cúi đầu chào anh
Mimosa nở vàng cành
Thông reo, gió đuổi mây xanh cuối trời
Chúng mình bối rối nghẹn lời
Tóc em gió thổi, rối bời như mây
Quyến theo tà áo em bay
Nắng tà nhuộm má ai hây hây hồng
Định sau này kết vợ chồng
Định sau này… lễ tơ-hồng như ai
Cần gì ông mối, bà mai?
(Chỉ lo nhà gái !). Nhà trai sợ gì

Thề xưa theo gió bay đi
(Không vì nhà gái, không vì nhà trai)

Không vì ông mối, bà mai
Một mình nghe gió thở dài đêm đêm
Một đi vĩnh biệt cao-nguyên
Mimosa trả… cho miền núi non
Làm gì có chuyện sắt-son
Thì thôi đừng dại mỏi mòn mắt trông
Người vui hạnh phúc bên chồng
Mình về gác trọ, sống trong mộng hờ
Tám năm xây mộng sông hồ
Cố quên trong những vần thơ nghẹn-ngào

Bây giờ hoa cũ người trao
Lòng không muốn nhận mà sao thật buồn

  Nhất Tuấn
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.