Đưa tay em hứng lấy trời đêm
Một chút sương sa rớt bên thềm
Mong manh em sợ làm vỡ mất
Ánh sáng trong ngần giữa mênh mông

Có phải hoa buồn hoa nở muộn
Ngại ngùng nên chẳng muốn đưa hương
Nếu duyên không trọn xin đừng giữ
Để khỏi bẽ bàng với trăm năm.
         
        Mai Trầm.
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.