Từ ta giũ áo phong trần
Vẫn con trăng cũ đôi lần ghé thăm
Trách người thuở ấy xa xăm
Nhỡ tay đánh mất ngàn năm câu thề
Ngậm tăm đi mãi chẳng về...
Lạc nhau giữa chốn bộn bề nhân gian...

Thôi đành xuôi kiếp phong vân
Áo sương mưa nắng xoay vần gót mê
Mộng khuya một thoáng ê chề
Chiêm bao tình ngỡ tay kề bên tay
Rượu dìu đưa bước hoang say
Điệu cuồng ca nối nhịp xoay bàng hoàng
Trăng chia đôi mảnh lỡ làng
Buồn ai hồn nỡ chín vàng câu thơ!

Xuân về nõn lá non tơ
Thương con sâu nhỏ mải đo cuộc tình
Bỗng đâu...gió thốc thình lình
Tan mơ, tiếc nuối...rùng mình buông xuôi
Nỗi buồn tưởng đã im hơi
Cớ sao lòng vẫn hoài khơi sóng sầu...

  Vi Thông
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.