Nằm đây thương đất nhớ trời
Bao mùa hoa trước vàng rơi bên đàng
Chờ người mang cuộc vui sang
Cùng ta hòa với giấc vàng son xưa
Hồn người mù như bụi mưa
Lang thang tiếng lá sầu đưa bể trần
Đời người tàn cuộc phong vân
Ôm hồn hoa đến tuyệt phần quạnh hiu
Gió đưa lòng xuống chiều chiều
Hỡi người cô phụ môi điều người đâu ?
                                          
   Nguyễn Như Tuấn
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.