GIÓ HÚ

Mưa cao nguyên, mưa nghiêng đời xuống thấp
Nỗi buồn treo, phố núi lặng vào đêm
Cõi mù xa đất trời như tan chảy
Về đâu em? Gió hú lạnh xanh hồn

CHÉN KHÔNG

Trăng lay,vàng chiếc lá
Cá lặn dưới đáy sông
Giật mình nghe tiếng gọi
Giọt nước tràn, chén không.

NHỚ CÔN SƠN

Ngàn xa về nỗi nhớ
Sóng cuộn thời gian theo
Bạc đầu Côn Sơn lạnh
Ngẩn mặt vầng trăng treo!

  Hoàng Trọng Quý
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.