Chiều buông xuống mặt trời buồn đi ngủ,
Để mình ta tịch mịch với đêm thu,
Thời gian trôi theo khoảng trống mịt mù,
Mong ngày đến "trả ta" về hiện thực.

Đêm u tịch thu buồn hoang vắng lạ,
Mỗi thu về lại thêm tuổi trong ta,
Đón thu qua có thêm chút nắng già,
Chờ thu đến cho hồn thôi đơn lẻ.

  Anh Thư Trần
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.