Vần thơ tôi lạc mất bóng thần linh
Chúa-Phật xưa ẩn mình trong sách vở
Ngọn nến khuya dáng hình tôi mờ tỏ
Rụng chân tường buồn loang lổ rêu phong

Bài thơ đêm viết vội dưới ánh trăng
Ôm gốc đa, chú Cuội ngóng chị Hằng
Chuyện tình ấy ngàn năm rồi có lẽ
Gẫm phận mình giọt sương quá mong manh

Vần thơ yêu -giấc mộng ghép chưa thành
Nằm lăn lóc chẳng ai thèm ngó tới
Lũ nhện giăng bẫy tình giuơng mắt đợi
Dòng mực xanh dường bối rối phai màu

Nhịp thơ lần tiễn người xuống huyệt sâu
Tiếng ai khóc ngỡ hồn ma than thở
Thắp nén nhang đắp bồi thêm nấm mộ
Vành khăn tang nhờ quấn hộ lên đầu

Lời thơ tôi buồn như tiếng kinh cầu
Nốt nhạc trầm rời rạc giữa đêm thâu
Em cứ ngồi lắng nghe đừng ái ngại
Quán dương gian đàn ngân khúc thương sầu.

  Vi Thông
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.