Ngày xưa em yêu màu tím
anh hay đùa : "cô bé mộng mơ"
và khuyên em đừng bao giờ
yêu màu tím để sầu thương nhung nhớ
em hỏi anh duyên cớ
anh chỉ cười không nói năng chi

Rồi một ngày anh ra đi
để lại trong em nỗi nhớ
màu tím Pensée ép trong trang vở
còn nồng thơm mùi giấy học trò

Anh đi rồi hồn bỗng hóa bơ vơ
em lạc lõng giữa trời chiều tím biếc
màu tím nhớ nhung tím chiều ly biệt
còn theo em đến mãi tận bây giờ.

Bên tường rào trên ngọn thông cao
hoa tím nở giăng đầy thêm nỗi nhớ
màu tím Pensée ép nhòatrang vở
của năm nào còn đọng mãi trong tim

Pleiku tháng 5/2011

  Phan Lan Hương
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.