Sóng vỗ trắng bờ trắng bãi xa
Con trăng vời vợi cuối giang hà
Ta ngồi bên biển nghe em hát
Sương toả mây chìm theo tiếng ca

Tiếng hát em ôm cả cuộc đời
Bay theo đầu ngọn sóng chơi vơi
Tan đi vào cõi vô cùng tận
Ve vuốt thời gian đã đổi dời

Em gục vai ta buồn ngẩn ngơ
Tóc bay rối phủ mắt ta mờ
Lời ca run rẫy bờ môi lạnh
Như tiếng thì thầm của tuổi thơ

Ta ngã nằm dài trên cát êm
Ngất ngây từng thớ thịt da mềm
Tiếng ca em nổi trôi theo sóng
Cuốn hút hồn theo nước nổi chìm

Em thả chân trần xuống biển xanh
Tay vun cát ướt đắp quanh mình
Tiếng ca đứt đoạn trong chiều gió
Như một dư âm cứ bập bềnh

TRẦN HOAN TRINH
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.