( Họa bài thơ Phiên Khúc Sầu" của Tấn Phương)

Trăng mờ trên đỉnh núi
Chuông chùa đêm ngân vang
Em về trong lặng lẽ (Em ngồi đây lặng lẽ)
Đời đi qua rất nhẹ
Hương phấn dù nhạt phai
Gió sương qua tháng ngày
Em vẫn là bến đợi
Ngày tháng cứ dần trôi
Muôn tiếng sáo mong chờ
Từng đêm vang tiếng Quốc
Đêm sâu rồi sẽ sáng
Đường thênh thang lối về (sao không tìm lối về?)
Dù mấy nẻo sơn khê
Nếu men đời chưa cạn
Máu còn trong huyết quản
Dù đường dài phiêu bạt
Và tình còn nồng say?
Nếu kiếp nào yêu nhau?
Sao kiếp này lẻ bạn?
Cung nguyệt cầm dù cạn!
Đừng buông phím dở dang
Nhạc luôn là âm thanh
Luôn luôn là xao động
Lời luôn là tiếng vọng
Quên lãng mới vô ngôn
Mật ngọt chảy trong hồn
Vẫn thành sầu phiên khúc
Sương khói mờ nhân gian

Cõi người luôn ngắn ngủi
Rồi mai về cát bụi
Trong vũ trụ vô cùng
Trăng tàn trên đỉnh núi
Chuông chùa vọng hư vô

  Bùi Minh Cường
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.