(Tặng những người yêu nhau
mà chẳng được có nhau)


Khi anh làm thơ mặn mà cho ai đó
“Anh cảm thấy mình có lỗi với người yêu ”
Em có phải của anh đâu mà nắng sớm mưa chiều
Cứ canh cánh một nụ cười ở ngoài tầm tay với …

Em sợ có ngày chúng mình lạc lối
Chẳng biết về đâu giữa hư thực biển – trời
Anh thật gần rồi anh lại xa xôi
Cứ ẩn hiện trong em một mảnh đời… dang dở

Bên nhau đấy mà chân trời góc bể
Biết bao giờ mới được có nhau
Em trong sáng, dịu dàng chẳng giữ nổi người đâu
Trái tim buồn - đa đoan… đang khóc...

Anh cứ thế …nồng nàn chân thật
Giận anh rồi em lại nhớ anh ngay
“Ngủ đi em ! Hãy tựa đôi vai này
Êm ái lắm … ngủ ngoan em nhé !”

Có bình yên không một bờ vai như thế
Sao cứ thầm thì tha thiết bên em ?
Anh là gì mà chao đảo con tim
Để nỗi nhớ thương nghiêng cả về anh đấy!

 Phương Phương
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.