1.
Ta về ru giấc ngủ thôi
Tỉnh ra sẽ thấy một trời bình yên
Ta về trút hết ưu phiền
Thênh thang gót nhẹ lên triền đồi xa
Ta về soi lại chính ta
Thấy u ám quyện ố tà áo xanh....
Ta về thôi dạ cũng đành
Nói lời sám hối bên cành từ bi

2.
Ta về đốt nỗi buồn kia
Ném tro ra biển chạy dzìa ( với ) má thôi
Ta về ôm gối ngủ vùi
Tìm trong chăn dạ môt mùi thân quen
Ta về thắp sáng ngọn đèn
Đề giòng thơ tặng ngừoi em xưa nào
Ta về rũ áo chiến bào
Tìm bình an thay chiến hào rối ren
Ta về bóng ngả chênh vênh

3.
Ta về tựa gốc thị già
nơi, em bảo để gọi là nhớ thương
Bây chừ mùa thị tỏa hương
Còn em đi lạc ở phương trời nào
Vẳng nghe tiếng gió lao xao
Ngỡ chân em bước bên rào cỏ may
Bây chừ chim én về đây
Vắng em cúc cũng héo gầy với xuân
                 
4.            
Em ngồi xõa tóc chờ ai
Để ta rơi rụng một vài câu thơ
Em ngồi dấu mặt ơ thờ
Để ta đọng vọng nỗi chờ trăm năm
              
5.              
Ta về rũ áo phong sương
Gói từng hạt bụi yêu thương của đời
Ta về ngước mặt lên trời
Thấy mênh mông tận ngàn lời thiết tha
Ta về ngồi dưới hiên nhà
Tịnh tâm nở những đóa hoa nhân tình
Ta về tìm lại chính mình
Não nề còn đọng trong hình hài khô

 Trần Thanh Quang
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.